Chương 13

Hai người nói chuyện trong chốc lát, con ngựa lùn cần mẫn đi đến cổng sơn trại, Nhan Thanh Họa vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy già trẻ lớn bé trên dưới một trăm người đang nấp sau cánh cổng lớn của sơn trại, đồng loạt nhìn ngó nàng.

Trong từng ánh mắt ấy, ngoài sự tò mò và dò xét, không còn gì khác.

Nhan Thanh Họa dừng lại một chút, không nói gì. Ngược lại, Vinh Kiệt nhíu mày nhìn thoáng qua chàng trai trẻ tuổi có dáng vẻ thư sinh đứng ở một bên, rồi xoay người xuống ngựa.

Chàng trai đó dường như cũng là một đai nhân vật trong sơn trại, bị đại đương gia liếc nhìn một cái, lập tức khuyên giải đám đông: “Đại tẩu cũng đã tới rồi, sau này còn nhiều cơ hội để ngắm, đừng làm người ta sợ chạy mất.”

Nhan Thanh Họa: “…”

Chàng thư sinh kia nhanh chân tiến lên, mở rộng cánh cổng, hướng Nhan Thanh Họa chắp tay hành lễ. “Chào đại tẩu, tiểu sinh họ Diệp tên Hướng Bắc, là sư gia trong trại.”

Hắn ta có khuôn mặt thanh tú, trang phục cũng rất gọn gàng, chỉ là trên núi phơi nắng có hơi đen, dáng vẻ thư sinh cũng không còn nhiều.

Nhan Thanh Họa cúi đầu nhìn Vinh Kiệt đang cẩn thận đỡ nàng xuống ngựa:

“Các người còn có cả sư gia à?”

Chỉ có khoảng một trăm mà tất cả đều có mặt ở đây.

Vinh Kiệt trước tiên đỡ nàng xuống ngựa, gọi tiểu huynh đệ dắt con ngựa lùn đi, lúc này mới dẫn Nhan Thanh Họa vào sơn trại.

“Ngoài sư gia, còn có cả quản gia.”

Nhan Thanh Họa: Xem thường các người rồi, quả thực rất lợi hại.

Diệp Hướng Bắc cười tủm tỉm đi theo một bên, trông chẳng giống sơn phỉ chút nào, hắn nói:

“Nhị đương gia vừa mới dặn dò qua, ta cũng đã xem hoàng lịch rồi, hôm nay là ngày lành thích hợp cưới gả, rượu và thức ăn đều có sẵn, chỉ là hỉ phục thì không có đồ mới.”

Quả thực, trong chốc lát thế này, không thể nào may kịp hỉ phục.

Nhan Thanh Họa cụp mắt xuống, nhẹ giọng nói khẽ: “Không sao.”

Tuy nói không mong đợi gì nhiều, nhưng kết quả thật sự không có, nàng vẫn có chút mất mát.

Rõ ràng mới quen biết Vinh Kiệt trong chốc lát, việc thành thân này giống như một trò hề, nhưng sâu trong lòng, nàng vẫn có chút mong ước viển vông. Cả đời người cũng chỉ có một lần này.

Vinh Kiệt hơi nhíu mày, hắn cúi đầu nhìn thoáng qua Nhan Thanh Họa, không biết vì sao lại không muốn tùy tiện lấy một bộ hỉ phục chắp vá.

Chỉ là sơn trại cũng chỉ có bấy nhiêu người, phần lớn đều là đám trai tráng, cô nương trạc tuổi Nhan Thanh Họa thật sự không có mấy người. Vinh Kiệt nghĩ nghĩ, đột nhiên nhớ tới một người.

Hắn hỏi Diệp Hướng Bắc: “Năm trước… Thúy thẩm có phải đã may một bộ hỉ phục không?”

Diệp Hướng Bắc sửng sốt, hắn do dự một lát, vẫn nói: “Quả thực là có, chỉ là Nhị Hôi không còn, Xuân Ni cũng theo đó mà đi, bộ hỉ phục Thúy thẩm liền cất đi rồi.”

Nói đến cũng đáng thương, người trên sơn trại ít, quanh năm suốt tháng cũng chẳng có mấy lần hỉ sự, năm ngoái khó khăn lắm Nhị Hôi và Xuân Ni mới định thành thân, sơn trại còn làm nhà mới cho họ trước thời hạn.

Chỉ là mùa đông năm đó trời lạnh, Nhị Hôi theo đám người đi “làm ăn” bên ngoài, không cẩn thận bị dao sắt gỉ cắt phải một vết, về trại không bao lâu thì người không qua khỏi.

Hắn vừa đi, Xuân Ni vốn là người có tâm tư nhạy cảm lại càng không chịu nổi, nằm liệt giường suốt cả mùa đông, cuối cùng cũng bỏ lại quả phụ Thúy thẩm, buông tay trần thế.

Hai bộ hỉ phục đó, cứ như vậy bị cất đi, không ai dám nhắc đến trước mặt Thúy thẩm nữa.

Vinh Kiệt nhìn Nhan Thanh Họa: “Xuân Ni vóc người cao hơn nàng một chút, bộ xiêm y đó hẳn là có thể mặc vừa.”

Nhan Thanh Họa lại lắc đầu.

“Nàng nếu cảm thấy không may mắn, vậy thì mượn bộ của Yến tẩu tử mà mặc, bộ đó thêu đẹp lắm.” Vinh Kiệt dịu giọng nói.

Vinh Kiệt tuy dáng người cao lớn thô kệch, nhưng tâm tư lại vô cùng cẩn trọng.

Nhan Thanh Họa nghiêm túc nhìn hắn, biết hắn vì mình mà tính toán như vậy, chút tiếc nuối trong lòng cũng tan biến, thậm chí còn mơ hồ có chút mong chờ. Trong ngày xuân mưa phùn tốt lành này, trời đã cho nàng gặp hắn.