Cuối cùng vẫn là Vinh Kiệt cố gắng khống chế đôi tay run rẩy của mình, đỡ Nhan Thanh Họa lên ngựa.
Vòng eo của tiểu cô nương vừa nhỏ vừa mềm, hắn dù có cố gắng đến mấy, cũng không cẩn thận chạm phải một chút.
Tai Vinh Kiệt nóng bừng, khuôn mặt tuấn tú dưới bộ râu xồm cũng đỏ theo, hắn mím môi, giả vờ không để ý hỏi: “Ngồi vững chưa?”
Nhan Thanh Họa chưa bao giờ cưỡi ngựa, ngồi trên lưng ngựa vô cùng căng thẳng, nàng cảm thấy cả người như lơ lửng, cảm giác chênh vênh đó khiến nàng hoảng hốt không thôi.
“Ngồi vững rồi.” Nàng nhỏ giọng nói.
Hiếm khi thấy nàng có dáng vẻ thiếu nữ e thẹn, Vinh Kiệt không khỏi mềm lòng, cũng hạ giọng xuống: “Đừng sợ, có ta ở đây.”
Đám sơn phỉ thấy sắp về đến nhà, đều không đợi đại đương gia của họ, từng người một vui vẻ chạy trước, chỉ còn lại hai người họ vẫn lề mề tại chỗ nửa ngày trời không nhúc nhích.
Nhan Thanh Họa thấy hắn nhìn mình đầy lo lắng, chút sợ hãi trong lòng cũng dần tan biến, nàng nói: “Ngươi lên đi, còn phải lên núi.”
Vinh Kiệt gật đầu, vì sợ làm nàng giật mình, hắn cũng từ từ lên ngựa, vững vàng ngồi vào phía sau nàng.
Trong khoảnh khắc đó, hơi thở ấm áp bao trùm lấy Nhan Thanh Họa, cái lạnh của tháng ba mang đến bị thân hình cao lớn xua tan đi, để lại cho nàng chỉ có sự ấm áp ân cần.
Nàng quay lưng về phía Vinh Kiệt, lặng lẽ đưa tay xoa gương mặt nóng rực như muốn bốc cháy.
Vinh Kiệt tuyệt nhiên không dám chạm vào người nàng, hắn cứng đờ cả người, cố gắng giữ một khoảng cách ngắn, đôi tay rắn chắc luồn qua dưới nách nàng, vững vàng nắm chặt dây cương.
“Nàng nắm chặt tay áo của ta, không sao đâu.” Hắn lại một lần nữa an ủi.
Lần đầu cưỡi ngựa, dù là nam nhi cũng sẽ sợ hãi, huống chi là một tiểu cô nương yểu điệu.
Nhan Thanh Họa hít một hơi thật sâu: “Không sao, ta không sợ.”
Vinh Kiệt hai chân kẹp lại, tay vung lên, con ngựa lùn màu nâu sẫm liền chậm rãi đi tới.
Nhan Thanh Họa mất thăng bằng, đầu đập vào l*иg ngực cứng rắn của hắn.
Cả hai tức khắc im lặng.
Dọc đường đi gió nhẹ mây trôi, bóng cây mờ ảo, hoa đào núi nở rộ khắp sườn núi, tô điểm thêm cho ngọn núi này.
Kỹ thuật cưỡi ngựa của Vinh Kiệt quả thực rất tốt, có hắn điều khiển con ngựa lùn hiền lành này, đi được một lúc Nhan Thanh Họa liền không còn sợ hãi nữa.
Chỉ là hai chân phải kẹp chặt vào yên ngựa, dần dần cảm giác đau nhức dâng lên, khiến nàng không tự chủ được mà khẽ cựa quậy.
Vinh Kiệt dùng khuỷu tay nhẹ nhàng đỡ nàng: “Cẩn thận một chút.”
Nhan Thanh Họa mới nãy còn tỏ ra mạnh mẽ, lúc này hiếm khi biết ngượng ngùng, do dự một hồi lâu, mới đổi sang chủ đề khác: “Bên kia là ruộng bậc thang phải không?”
Qua đoạn đường núi chênh vênh nhất, đi tiếp lên trên thì bằng phẳng hơn nhiều, không có cây cối cao lớn che khuất, những thửa ruộng bậc thang nối tiếp nhau hiện ra trước mắt hai người.
Ở giữa những thửa ruộng bậc thang đó, lác đác vài căn nhà đứng lặng, hẳn đó chính là sơn trại.
Đỉnh chính của Nhạn Đãng sơn rất cao, nhìn một cái không thấy đâu là cùng, toàn bộ dãy núi trập trùng uốn lượn, xa nhất giáp với Xuyên Tây, được xem là một trong những dãy núi chủ chốt của Đại Trần.
Vị trí họ đang đứng thực ra không phải là đỉnh chính, mà chỉ là núi nhỏ Khải Việt thuộc huyện Hoài Viễn. Chỉ là, đám sơn phỉ đều thích tự thổi phồng mình, mà núi Nhạn Đãng cũng không có sơn trại nào khác, vì vậy dân chúng vẫn luôn gọi họ là thổ phỉ Nhạn Đãng Sơn.
Núi Khải Việt cũng không cao, quả thực dễ thủ khó công, đoạn đường giữa sườn núi dốc đứng khó đi, càng lên cao lại càng thoải dần thành đồi núi.
Sông Minh Xuân chảy xiết qua đây, mang đến nguồn nước ngọt lành.
Những thửa ruộng bậc thang nối tiếp nhau, trên bờ ruộng là những lán tranh che chở đám mạ đã ươm xanh tốt, chỉ chờ thời tiết ấm lên là bắt đầu cấy.
Nhìn sơ qua, trên núi này ít nhất cũng có bốn năm chục mẫu ruộng lúa, quả thực rất là hùng vĩ.
Nhan Thanh Họa hiếm khi có chút kinh ngạc, hỏi:
“Những thứ này đều là do các ngươi khai khẩn ra sao?”
Vinh Kiệt rất tự hào, hắn cao giọng nói: “Phải, những năm đầu chúng ta lên núi, phát hiện cứ dựa vào cướp lương thực mãi cũng không được, liền chọn mấy người giỏi trồng trọt khai khẩn ruộng bậc thang, mấy năm nay thu hoạch ổn định, lương thực trong trại đủ ăn.”
Một sơn trại thổ phỉ mà có tầm nhìn như vậy thật không dễ dàng, Nhan Thanh Họa quay đầu lại nhìn hắn một cái, nụ cười trên mặt vẫn chưa tắt.