Chương 11

Nhan Thanh Họa lần đầu ngồi xe ngựa, bị xóc nảy suốt một canh giờ, cảm thấy cả người như muốn rã rời.

Buổi sáng nàng chỉ uống một chén canh rau, lúc này bụng đã đói cồn cào, trong bụng cứ réo ầm lên vì đói, nàng cau mày dựa vào một góc xe ngựa tự xoa bụng cho mình. Dù sao cũng chịu đói quen rồi, nàng đã quen làm thế nào để bản thân dễ chịu hơn một chút.

Lúc rời nhà, nàng còn đem chút lương thực thô còn sót lại trong nhà đổ hết vào một cái vại gốm nhỏ, không nỡ để rơi một hạt gạo nào. Không biết trên núi có thật sự được ăn no không. Nàng cúi đầu suy nghĩ, vẫn nắm chặt tay lại.

Một mình nàng gắng gượng suốt bao nhiêu năm, kết quả vẫn là không gắng gượng nổi nữa.

Nàng biết mình làm vậy là hổ thẹn với lời dạy dỗ của phụ mẫu, nhưng khát vọng sống sót quá mãnh liệt, khiến nàng thật sự không còn cách nào giữ được lý trí.

Cần danh dự hay cần mạng sống là một câu hỏi hay? Chỉ là nếu mạng còn không giữ nổi thì cần danh dự để làm gì?

Nàng xoa cái bụng rỗng tuếch, không ngừng tự an ủi mình, phảng phất như chỉ cần mình tin những lời này cha nương trên trời cũng sẽ tha thứ cho nàng.

Nàng đang xuất thần ngẩn ngơ, xe ngựa lại “két” một tiếng dừng lại.

Nhan Thanh Họa ngẩng đầu, liền nghe thấy giọng nói sang sảng của Vinh Kiệt vang lên bên ngoài: “Đại muội tử, đoạn đường sau xe ngựa không dễ đi, phải cưỡi ngựa thôi.”

Vừa nghe thấy cách xưng hô “đại muội tử”, Nhan Thanh Họa lại rất muốn đánh hắn. Nhưng nàng không sửa lại cách gọi của hắn, chỉ xoa nắn cánh tay, bắp chân đau nhức, chậm rãi xuống xe ngựa.

Bên ngoài đã là một màu xanh um tươi tốt.

Đang là giữa trưa, những tia nắng vụn vặt xuyên qua kẽ lá của những tán cây cao lớn, từng đợt từng đợt chiếu xuống mặt đất.

Trên con đường nhỏ, từng bụi hoa liên kiều vàng nở rộ, báo hiệu mùa xuân đã đến.

Con đường núi quanh co uốn lượn lên trên, nơi họ dừng lại là điểm cao nhất mà xe ngựa có thể tới.

Sơn trại đã dựng một cái lều cỏ nhỏ ở đây, bên cạnh đã có một chiếc xe ngựa khác đỗ sẵn. Nhan Thanh Họa cố sức ngẩng đầu nhìn lên, nhưng vẫn không thấy được góc cạnh của sơn trại.

Vinh Kiệt cũng không sợ nàng biết, tỏ vẻ rất tin tưởng nàng: “Nhạn Đãng Sơn của chúng ta dễ thủ khó công, đường núi khó đi, lên trên là an toàn rồi.”

Nhan Thanh Họa không nói gì. Triều đình Đại Trần suốt ngày bận đối phó với Tiên Ti, đâu có thời gian quản lý đám sơn phỉ, thổ phỉ nổi lên khắp nơi. Bọn họ có thể giữ vững nhiều năm như vậy dưới sự tấn công mạnh mẽ của Tiên Ti đã là không dễ dàng gì, đối với những lưu dân vào rừng làm cướp này đều là mắt nhắm mắt mở cho qua.

Huyện nha cũng không dám cử người tới quản, nên làm gì có chuyện dễ thủ khó công.

Vinh Kiệt thấy nàng nhìn ngó xung quanh, lòng ngứa ngáy, tai đỏ bừng ghé sát vào nàng:

“Ta đưa nàng lên nhé? Kỹ thuật cưỡi ngựa của ta tốt lắm.”

Nhan Thanh Họa liếc hắn một cái, thấy các huynh đệ khác đã buộc xong hành lý của nàng lên yên ngựa của từng người, cuối cùng cũng gật đầu.

“Vinh đại đương gia, làm phiền rồi.”

Mấy chữ “Vinh đại đương gia” này từ miệng nàng thốt ra, nghe mới êm tai làm sao.

Vinh Kiệt kích động, buột miệng nói: “Thê tử, ta đỡ nàng lên ngựa.”

Nhan Thanh Họa khẽ nhướng mày liễu, cười như không cười nhìn hắn một cái:

“Chưa thành thân đâu.”

Vinh Kiệt cười hì hì: “Phải phải phải, tối nay thành thân ngay!”

Nhan Thanh Họa: “…” Gấp gáp vậy sao?