Chương 1

Đầu xuân tháng ba, tiết trời khi ấm khi lạnh.

Nhan Thanh Họa thức dậy, thấy hôm nay lại có mưa phùn. Những hạt mưa tí tách làm ướt con đường nhỏ lát đá cuội trước cửa.

Nàng rửa mặt, khoác thêm một chiếc áo dài màu hồng sen rồi soi mình vào chậu nước trong veo để vấn tóc. Vì thời buổi này nhà nào cũng nghèo khó, không có gương đồng để dùng nên nàng đành dùng tạm cách này.

Nhan Thanh Họa buộc tóc thành một búi đơn giản rồi dùng một cây trâm gỗ hoa mai được chạm khắc khá tinh xảo để giữ chặt mái tóc. Sau đó nàng lấy ra một chiếc hộp sứ Thanh Hoa nhỏ, mở ra rồi dùng ngón tay ấn nhẹ vào trong.

Đầu ngón tay điểm một chút son đỏ, như mang đến cho gian nhà u ám một nét tươi sáng hiếm hoi.

Nhan Thanh Họa cúi đầu, cẩn thận nhìn khuôn mình trong chậu nước.

Nàng thực sự trông rất xinh đẹp, lông mày cong cong thanh tú, đôi mắt hạnh hơi xếch, dưới sống mũi cao thẳng là đôi môi đỏ mọng.

Nếu không nhìn kỹ, hẳn ai cũng ngỡ đây là một trang tuyệt sắc hiếm có. Chỉ tiếc rằng, một vết sẹo chừng một đốt ngón tay hằn ngay giữa đôi mày thanh tú đã làm phai đi ít nhiều vẻ đẹp ấy.

Nhan Thanh Họa nhìn nó một lúc rồi cẩn thận dùng phấn sáp che đi vết sẹo. Xong xuôi, nàng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, nàng vẫn là nữ tiên sinh với vẻ bình thản ngày thường.

Nhan Thanh Họa cất hộp phấn đi rồi đến nhà bếp nhỏ chuẩn bị bữa sáng.

Mặc dù gọi là bữa sáng nhưng thực ra trong nhà cũng chẳng có gì ngon. Năm ngoái trong thôn xảy ra nạn đói, các học trò không đủ khả năng chi trả học phí cho nàng.

Chẳng còn cách nào khác, Nhan Thanh Họa đành phải mang chiếc vòng tay hồi môn mà nương đã để lại, đến huyện cầm cố mới miễn cưỡng sống lay lắt qua thêm một năm nữa.

Căn bếp nhỏ được lợp bằng đất vàng trông thấp bé và trống trải. Chum gạo giờ đã thành chum đựng nước, chỉ còn ít ngũ cốc thô như ngô, cao lương, hạt kê đựng trong một cái vò nhỏ đặt dưới bệ bếp.

Mới đầu xuân mà ngay cả chút lương thực này cũng chẳng còn lại bao nhiêu, hạt nào hạt nấy trong vò hiện rõ mồn một.

Nhan Thanh Họa thở dài.

Dù sao nhà cũng chỉ có một mình, ít ra nàng còn có thể lấp đầy bụng bằng rau dại và khoai sọ.

Nàng không nỡ ăn hết kê ngay bây giờ nên liền đội mưa ra vườn rau hái hai nắm cải xanh lớn, trở về rửa sạch rồi nấu chung với phần cháo thừa từ đêm hôm trước.

Gọi là cháo thừa, nhưng thực ra cũng chỉ có chút bã ngô. Nước cháo trong đến mức dường như có thể soi bóng người, thật không giống thứ có thể ăn no.

Lửa trong bếp nhanh chóng bùng lên, xua tan hơi lạnh trong phòng.

Nhan Thanh Họa đăm chiêu nhìn ngọn lửa, trong đầu thầm tính thời gian định sẽ lên núi Tiểu Hạnh một chuyến để kiếm ít khoai lang, bí ngô dại. Tuy hương vị chúng chẳng mấy thơm ngon, nhưng cũng đủ để qua cơn đói.