Chương 8

Tại gian nhà chính của Tần gia, Tần lão thái đang ngồi trên chiếc ghế bành bằng gỗ dương kê sát bức tường phía đông. Một mặt, bà ta để ngoài tai cho mấy cô con gái đang bảy mồm tám lưỡi xì xào bàn tán, nói xấu cô con dâu Trần thị, mặt khác, trong lòng lại có những toan tính riêng.

Bà ta đã tính đi tính lại nhiều lần và biết chắc rằng cô con dâu Trần thị hiện đang giữ trong tay mười lạng bạc, hoặc ít nhất cũng phải là mười lạng.

Điều này khiến Tần lão thái vô cùng tức giận. Theo bà ta, số bạc đó là do con trai mình kiếm được, vậy nên đương nhiên phải giao hết cho bà ta đây để bà toàn quyền phân chia. Thế mà con dâu Trần thị lại dám cả gan tự ý giấu nhẹm đi, quả là tội đáng muôn chết! Nhất định phải moi bằng được số bạc đó ra từ tay nó.

Nghĩ đoạn, ánh mắt Tần lão thái dừng lại trên người cô con gái thứ ba, Tần tam tỷ.

Trong bốn cô con gái, Tần tam tỷ là người giống bà ta nhất, từ ngoại hình cho đến tính cách, thế nên cũng được bà ta yêu thương nhất.

Tần lão thái cho rằng cô con gái thứ ba này vừa mới mua nhà trong thành, lại còn đang nợ nần chồng chất, cuộc sống vô cùng túng thiếu, nên đương nhiên là người cần mười lạng bạc này nhất. Chính vì vậy, bà ta một mực muốn lấy bằng được số bạc này để đưa cho Tần tam tỷ.

Cô con gái út của Tần lão thái là Tần tứ tỷ lúc này đang tựa mình vào khung cửa gian nhà chính. Nàng ta vừa rũ mi mắt lắng nghe các chị nói chuyện, vừa âm thầm toan tính trong lòng. Bỗng dưng, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa "cốc cốc". Nàng ta vừa ngẩng đầu, định cất giọng gọi cô cháu gái Tần Tố Lê ra mở cửa, thì đã nghe thấy một giọng nam trầm khàn nhưng lại rất êm tai từ bên ngoài vọng vào: "Biểu cô mẫu có nhà không ạ?"

Đó là giọng của Liễu Linh, người sống ở nhà sát vách phía tây.

Mắt Tần tứ tỷ sáng lên, vội đáp: "Là Linh biểu ca à, mẹ ta có nhà mà!"

Vừa nói, nàng ta vừa đưa tay sửa lại tóc mai, khẽ vén lọn tóc lòa xòa ra sau tai, rồi lại vuốt lại váy áo cho thẳng thớm, sau đó mới ưỡn ẹo bước tới mở cửa.

Đứng bên ngoài là một thiếu niên có dáng người cao ráo, gương mặt thanh tú, không ai khác chính là Liễu Linh của nhà họ Liễu ở sát vách phía tây.

Thấy Tần tứ tỷ, Liễu Linh chỉ mỉm cười nhẹ rồi hỏi: "Tứ tỷ, biểu cô mẫu đang bận gì vậy ạ?"

Miệng thì hỏi Tần tứ tỷ như vậy, nhưng đôi mắt phượng màu xanh biếc của Liễu Linh lại hướng về phía tây sương phòng. Khi thấy cửa gian nhà chính ở dãy nhà phía tây vẫn đang mở và bên trong hoàn toàn tĩnh lặng, y biết thảm kịch của Trần thị ở kiếp trước đã không xảy ra. Lúc này, trái tim đang treo lơ lửng của y mới có thể tạm thời thả lỏng đôi chút.