Chương 7

Trần thị có ba người chị chồng và một người em chồng, mỗi người một vẻ hung hãn, một vẻ độc ác, một vẻ xảo quyệt, thật đúng là phòng không xuể.

Tố Lê ngẩng đầu nhìn mẫu thân, giọng nói nhỏ nhưng kiên định: “Nương, con sẽ bảo vệ người, người yên tâm đi!”

Lúc này nàng đã hiểu ra, sợ rằng mình đã chết trong vụ nổ bất ngờ đó rồi, chỉ không biết tại sao lại quay về năm mười bốn tuổi.

Tần Tố Lê lập tức nghĩ đến Liễu Linh, nàng đã trùng sinh, không biết Liễu Linh có trùng sinh giống mình không.

Nghĩ đến Liễu Linh tâm cơ sâu sắc đó, Tần Tố Lê lập tức hạ quyết tâm, đã sống lại một đời, tuyệt đối không thể để tên Liễu Linh đó lợi dụng nữa.

Đời này, nàng sẽ không để ý đến Liễu Linh âm hiểm xảo quyệt, cũng không dây dưa gì với Triệu Tự nữa, càng không bước chân vào nội viện Đoan Vương phủ đầy rẫy đấu đá tranh giành và bẩn thỉu đó. Nàng muốn bảo vệ mẫu thân, che chở cho đệ đệ mình, gả cho một nam nhân thật thà đáng tin cậy, sống một cuộc đời bình yên.

Hai mẹ con đang nói chuyện trong phòng, thì bên ngoài bỗng truyền đến giọng nói trầm khàn của một thiếu niên. Tần Tố Lê vừa nghe đã biết đó là giọng của Liễu Linh, không khỏi sững người. Liễu Linh đến đây làm gì?

Kiếp trước giờ này hắn ta đâu có đến!

Dù sao đi nữa, mặc kệ Liễu Linh có nói ngon nói ngọt thế nào, đời này Tần Tố Lê cũng sẽ không mắc lừa hắn ta nữa.

Tần Tố Lê nép mình trong lòng mẫu thân, nhưng vẫn dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

Bởi lẽ, nàng đã từng nếm trải sự tâm cơ của Liễu Linh.

Kiếp trước, Tần Tố Lê đã sống như một quân cờ trong tay Liễu Linh. Vì vậy, đời này nàng đã hạ quyết tâm, rằng sẽ cố gắng không gặp mặt, cũng không nói chuyện với hắn ta. Như vậy mới tránh được việc lại bị hắn ta dắt mũi, lợi dụng một cách triệt để.

Trong khi đó, Trần thị ôm tấm thân nhỏ nhắn, mảnh khảnh của con gái vào lòng, trong tâm không khỏi cảm thấy hoang mang lo sợ.

Bà biết tính con gái mình vốn bướng bỉnh, nên chỉ sợ rằng Tố Lê sẽ không nhịn được mà xông ra ngoài tranh cãi với đám người Tần đại tỷ.

Kể từ khi gả vào Tần gia, Trần thị đã phải bắt đầu một cuộc chiến đấu trí đấu dũng với mẹ chồng và các chị chồng. Dù phần thua nhiều hơn phần thắng, nhưng ít nhất bà cũng giữ được của hồi môn của mình, xem như cũng có lúc thắng lúc bại. Chỉ là hiện giờ bà đang mang thai, vì muốn bảo vệ cho đứa con trong bụng, nên đành phải nhẫn nhịn tất cả.