Thấy Trần thị đã vào, Tần Tố Lê mới thở phào nhẹ nhõm, chẳng thèm để ý đến những lời khó nghe của tổ mẫu và bốn người cô cô bên ngoài, nàng đóng cửa sổ lại, bước về giường ngồi xuống.
Tổ mẫu Lương thị của Tần Tố Lê liên tục sinh ba nữ nhi, sau đó mới có được phụ thân nàng là Tần Nghĩa Thành, nhưng lại ở tuổi bốn mươi già mà còn xuân, sinh ra Tứ cô cô Tần tứ tỷ của nàng.
Tổ mẫu và bốn người cô cô ruột của nàng không giống người bình thường, người bình thường nói xấu người khác là đều phải nói xấu sau lưng. Còn tổ mẫu Lương thị và bốn người cô cô của nàng chưa bao giờ nói xấu sau lưng hai mẹ con nàng, bọn họ đều nói thẳng trước mặt Trần thị. Dù sao thì bốn tỷ muội cũng bao che cho nhau, mặc kệ là đánh nhau hay chửi nhau, Trần thị hoàn toàn không phải là đối thủ của bọn họ.
Trần thị đi tới, đầu tiên là vuốt tóc mai của nàng, sau đó lại vuốt ve gò má nàng, dịu dàng nói: "Tố Lê, bụng còn đau không con?"
Tần Tố Lê ngẩng đầu ngơ ngác nhìn mẫu thân.
Mẫu thân của bây giờ mới hai mươi chín tuổi, nhan sắc đang độ xuân thì, áo tay hẹp màu trắng ngà phối với vày màu xanh, mái tóc đen nhánh đều được búi lên thành một búi tóc hình trái đào, trên đầu cài một chiếc trâm gỗ đào, khuôn mặt trẻ trung trắng nõn, đôi mắt trong veo.
Thấy con gái ngơ ngác nhìn mình, trong mắt Trần thị đầy vẻ lo lắng: "Tố Lê, rốt cuộc con bị làm sao vậy?"
Tố Lê vốn đang ngủ trưa, sao lại đột nhiên đau bụng được?
Tố Lê cúi đầu, đưa tay sờ bụng mẫu thân. Bà mới mang thai bốn tháng, đã hơi nhô lên rồi, liền khẽ nói: "Nương, bốn người cô của con đều ở đây, con sợ nương chịu thiệt, cố ý lừa nương vào."
Kiếp trước, nàng nghe thấy tiếng đánh nhau bên ngoài, xông ra bảo vệ mẫu thân, lại bị Tứ cô mẫu Tần tứ tỷ túm tóc kéo ra.
Tần tứ tỷ mười lăm tuổi vô cùng hung dữ, một tay đẩy Tần Tố Lê vào tường, sau đó lại đạp nàng một cái.
Cả nhà xô xát đến mức này, chẳng qua là vì Tần Nghĩa Thành cha nàng quanh năm dạy học ở bên ngoài, mẫu thân của nàng dùng của hồi môn và tiền học phí của cha nàng mua mười mẫu đất, mà các cô của nàng lại nhòm ngó mười mẫu đất này, cũng nhòm ngó cả mười lạng bạc mà cha nàng mang về vào dịp Tết năm ngoái.
Trần thị ngồi xuống cạnh Tố Lê bên mép giường, thở dài một tiếng, hạ giọng nói: “Tổ mẫu con và các cô của con đang nhắm vào mười lạng bạc đó rồi. Con năm nay mười bốn tuổi, cũng đến lúc nói chuyện cưới xin rồi. Tục ngữ có câu trai lấy vợ thấp, gái gả chồng cao, nương muốn nhờ Lưu tẩu trong làng làm mai, tìm cho con một nhà chồng mở tiệm buôn bán trong thành, sau này sống những ngày tháng thoải mái, không có của hồi môn thì sao được?”
Bà ôm con gái vào lòng, thủ thỉ nói: “Tố Lê, Tết năm ngoái nương và cha con đã bàn bạc xong rồi, tiền dạy học mỗi năm của cha con là hai mươi bốn lạng bạc, đưa cho tổ mẫu con mười bốn lạng làm tiền chi tiêu trong nhà, nhà mình giữ lại mười lạng, năm nay dành dụm mười lạng, sang năm lại dành dụm thêm mười lạng nữa, đợi con mười lăm tuổi xuất giá, cũng có thể dành dụm được hai mươi lạng bạc rồi, làm của hồi môn cũng coi như tươm tất rồi.”
Tần Tố Lê nép thân hình nhỏ bé vào lòng mẫu thân, khẽ nói: “Nương, cho dù nương và cha có dành dụm được bao nhiêu tiền, mua được bao nhiêu đất, tổ mẫu và các cô cũng sẽ tìm cách cướp đi mất. Chúng ta phải tìm cách bảo vệ đệ đệ hoặc là muội muội trong bụng người trước đã.”
Trần thị nghe vậy, tay phải đặt lên bụng mình đang hơi nhô lên, trong lòng tràn đầy lo lắng.