Chương 5

Những tiếng nổ dữ dội vẫn không ngừng vang lên, khiến cho cả mặt đất lẫn con đường rải sỏi trắng trước Đông Thiên Viện cũng theo đó mà liên tiếp sụp đổ.

Triệu Tự sững người tại chỗ, hắn ta điên cuồng hét lên một tiếng "Tố Lê!" rồi định lao tới, nhưng ngay lập tức đã bị đám nha hoàn và bà tử vừa đuổi kịp hợp sức giữ chặt, cố sống cố chết kéo ngược vào trong sân.

-

Tần Tố Lê vừa mở mắt ra, còn chưa kịp hoàn hồn thì đã nghe thấy một giọng nói ngang ngược, đầy cay nghiệt từ bên ngoài vọng vào: "Hoàn cảnh của tam tỷ con cũng chẳng dễ dàng gì, tam tỷ phu thì vô tích sự, mà cháu ngoại của ta lại còn phải đi học nữa. Mới đây nó mua một căn nhà trong thành, tốn hết tám mươi lạng bạc, toàn là tiền vay mượn cả. Thế nên hai đứa bây giúp nó một tay, đưa thêm mười lạng bạc nữa đi! Ta nhớ không lầm thì hồi Tết, Đại lang về có cho con mười lạng bạc kia mà."

Đó là giọng nói của tổ mẫu Lương thị.

Một lát sau, một giọng nữ có phần do dự vang lên từ bên ngoài: "Thưa nương, lời nương nói con hiểu. Chỉ có điều, mười lạng bạc này vốn là tiền học phí của tướng công. Hơn nữa, chúng con cũng đã bàn là sẽ để dành khoản này làm của hồi môn cho Tố Lê."

Đó là giọng của mẫu thân nàng, Trần thị.

Tần Tố Lê ngơ ngác ngồi đó, ngỡ như mình đang lạc vào một giấc mơ.

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế này?

Cuộc đối thoại này sao mà quen thuộc đến thế.

Tần Tố Lê thừa biết diễn biến tiếp theo sẽ như thế nào.

Mẫu thân Trần thị của nàng từ chối yêu cầu của tổ mẫu Lương thị. Ngay lập tức, bốn người cô cô của nàng bắt đầu lớn tiếng chỉ trích bà. Kế đó, được tổ mẫu ngầm cho phép, cả bốn người liền xông vào xâu xé, đánh đập bà.

Mẫu thân Trần thị của nàng đã bị Tam cô mẫu Tần Tam tỷ đẩy ngã sõng soài ra đất. Ngay sau đó, Tứ cô mẫu Tần Tứ tỷ liền nhảy bổ lên, ngồi phịch xuống bụng bà. Chính vì vậy mà mẫu thân nàng đã bị sảy thai, rồi qua đời do mất máu quá nhiều.

Nghĩ đến đây, Tần Tố Lê bất giác rùng mình. Nàng không dám nghĩ nhiều thêm nữa, vội dùng tay chống lên giường ngồi dậy, thậm chí còn chưa kịp xỏ giày đã lao đến bên cửa sổ, đẩy tung cửa ra rồi lớn tiếng gọi: "Nương, nương mau đến xem, con, con đau bụng quá! Con đau sắp chết mất!"

Trần thị vốn yêu thương con gái hết mực, vừa nghe thấy thế liền vội vàng đáp lại một tiếng. Bà cũng chẳng buồn để tâm đến chuyện đang nói dở với mẹ chồng mà tất tả chạy vào Tây sương phòng, vén rèm bước vào gian nhà phía Bắc: "Tố Lê, có phải con đau bụng không? Để nương xem nào!"