Chương 4

Tần Tố Lê căm hận liếc Triệu Tự một cái, rồi dùng hết sức giằng tay ra.

Trông nàng có vẻ yếu đuối, nhưng sức lại không hề nhỏ, Triệu Tự lập tức bị nàng đẩy ra.

Bị Tần Tố Lê làm cho mất mặt trước đám đông, Triệu Tự nhất thời thẹn quá hóa giận, bèn cao giọng nói: "Tần Tố Lê, một khi nàng đã muốn đi như vậy, thì bản vương cũng chẳng thèm giữ! Nàng không cần phải đi tìm Vương phi nữa, bản vương sẽ viết văn thư thả thϊếp cho nàng!"

Tần Tố Lê ngẩng đầu cười lạnh, cố tình dùng phép khích tướng: "Triệu Tự, ta nói cho ngài biết, ngài không nỡ viết đâu!"

Nàng đã hoàn toàn chết tâm với Triệu Tự rồi.

Tần Tố Lê không còn chút lưu luyến nào với tình lang bị lợi danh làm mờ mắt, nàng thực sự muốn rời đi, bởi vậy mới cố tình dùng lời nói để kích động Triệu Tự.

Gương mặt tuấn tú của Triệu Tự đỏ bừng vì tức giận, hắn ta quát: "Nếu ta không nỡ viết văn thư thả thϊếp này, thì cứ để trời giáng sét đánh chết! Trái lại là nàng, năm xưa nàng theo ta, chẳng phải là vì vinh hoa phú quý của Vương phủ hay sao, hôm nay lại nỡ lòng rời đi à?"

Tần Tố Lê không ngờ đến lúc này mà Triệu Tự vẫn cho rằng nàng ham mê phú quý, cũng vô cùng tức giận, liền nói ngay: "Năm xưa nếu ta coi trọng vinh hoa phú quý của ngài, thì cũng cứ để trời giáng sét đánh chết ta đi!"

Năm xưa chẳng phải vì nàng tuổi trẻ không hiểu chuyện, chỉ biết nhìn vào gương mặt của nam nhân, vừa gặp đã yêu Triệu Tự tuấn mỹ, lại thêm bị tên Liễu Linh lòng dạ khó lường, âm hiểm xảo trá kia xúi giục, nên mới đi theo Triệu Tự hay sao? Chứ đâu phải ham mê phú quý của Vương phủ?

Huống chi, lúc đó Triệu Tự chẳng qua chỉ là một hoàng tử sa cơ lỡ vận, không được sủng ái, bản thân còn đang phải đi trông coi lăng tẩm hoàng gia, làm gì có vinh hoa phú quý gì chứ?

Đúng lúc này, một gã sai vặt dẫn một thanh niên tuấn tú cao ráo đi tới, đó chính là tâm phúc của Triệu Tự, tân Tri châu Cam Châu Liễu Linh.

Liễu Linh vội vã chạy tới, vừa hay nghe được những lời thề thốt độc địa của Triệu Tự và Tần Tố Lê, trong lòng vừa vừa bực mình lại vừa buồn cười. Hắn ta đang định tiến lên khuyên giải, thì mặt đất dưới chân lại bắt đầu rung chuyển, khiến hắn ta không khỏi sững người.

Tần Tố Lê trơ mắt nhìn mặt đất dưới chân Liễu Linh sụt xuống. Gần như không kịp suy nghĩ, nàng theo bản năng tiến lên hai bước định kéo Liễu Linh lại, nhưng đúng lúc đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Một luồng sóng nóng rực cuộn trào, và chẳng mấy chốc, cả Liễu Linh và Tần Tố Lê đều bị nuốt chửng trong làn khói đen cuồn cuộn cùng ngọn lửa ngút trời.