Ban đầu, Triệu Tự đã từng thề thốt không biết bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt, nào là chỉ yêu một mình nàng, rằng cả đời này chỉ có một mình nàng. Vậy mà bây giờ, chẳng những đã có Vương phi, mà hắn ta còn nuôi mấy nữ nhân khác ở biệt trang!
Vốn dĩ, Triệu Tự đã bị sự im lặng của Tần Tố Lê làm cho bối rối, nên mới buột miệng nói ra hết những lời trong lòng. Đến khi thấy Tần Tố Lê tức giận đến mức mặt mày trắng bệch, đôi mắt to tròn ngập tràn lửa giận, hắn ta vừa yêu lại vừa sợ, trong lòng không khỏi hoảng hốt, vội vàng giải thích: "Tố Lê, đó là chủ ý của Liễu Linh, hắn cũng chỉ lo lắng cho nàng mà thôi."
Liễu Linh là thân tín mưu sĩ của Triệu Tự, đã giúp cho hắn ta không ít việc lớn. Việc cầu hôn Lý Tuyết Chỉ làm Vương phi và nuôi mấy nữ nhân ở biệt trang để sinh con nối dõi đều là do Liễu Linh bày mưu.
Phụ thân của Lý Tuyết Chỉ là Thái úy đương triều Lý Tu, nàng ta gả vào Đoan Vương phủ, quả thực đã mang lại cho Triệu Tự những lợi ích vô cùng thiết thực.
Không ngờ ngay cả Liễu Linh cũng nhúng tay vào chuyện này, Tần Tố Lê lại càng thêm tức giận. Vừa nghĩ đến tấm chân tình của mình đều đã trao nhầm cho kẻ trước mắt, nàng liền không chút do dự giơ tay tát cho Triệu Tự một cái.
Triệu Tự lập tức sững sờ, đôi mắt hoa đào ngây ra nhìn Tần Tố Lê, trên gương mặt tuấn tú trắng trẻo nhanh chóng hằn lên năm dấu ngón tay. Hắn ta sững người một lúc, định giơ tay đánh trả, nhưng khi đối diện với đôi mắt to ngấn lệ của Tần Tố Lê thì lại không nỡ ra tay. Thêm vào đó, hắn ta lại nhớ ra rằng mình trước nay chưa bao giờ đánh thắng được nàng, đành chuyển sang công kích bằng lời nói: "Tần Tố Lê, nàng đúng là ghen tuông hung dữ quá mức rồi! Bao nhiêu năm nay vì nàng, trong phòng ta ngay cả một nha hoàn thông phòng cũng không có. Nàng chỉ là một thị thϊếp nhỏ bé, chẳng lẽ còn muốn lật trời hay sao? Nếu còn không biết điều, ta lập tức đuổi nàng ra khỏi Vương phủ!"
Tần Tố Lê lúc này đã bị tổn thương đến cùng cực, lập tức ngẩng cao đầu đáp trả: "Không cần ngài đuổi, ta tự xin ra khỏi phủ!"
Nàng đưa tay lau đi nước mắt: "Ta sẽ đi gặp Vương phi ngay bây giờ!"
Nói xong, Tần Tố Lê liền xoay người bước ra ngoài.
Các nha hoàn và bà tử đều đang đứng chờ dưới hành lang, thấy Tần di nương và Vương gia cãi nhau, nhất thời đều có chút ngơ ngác.
Triệu Tự không ngờ một câu nói trong lúc tức giận của mình mà Tần Tố Lê lại cho là thật, vội vàng đuổi theo. Cuối cùng, hắn ta cũng đuổi kịp Tần Tố Lê ở ngoài cổng lớn của Đông Thiên viện, vội níu tay nàng lại: "Tố Lê, nàng nghe ta giải thích, trong lòng ta vẫn có nàng mà."