Chương 23

Phố Du Long quanh co uốn lượn, hai bên san sát những tiệm đồ sứ và đồ cổ, người qua kẻ lại tấp nập. Trần Tam Lang cẩn thận dắt lừa tiến về phía trước, sợ xe va quệt vào người đi đường. Mãi đến khi ra khỏi phố Du Long, đường xá trở nên rộng rãi hơn, hắn mới lên tiếng: “Qua phố Thư Viện là đến huyện nha rồi, chúng ta tới đưa chậu cảnh cho nội trạch của tri huyện đại nhân!”

Nghe đến đây, Tần Tố Lê không đáp lời. Trong đầu nàng bất chợt hiện lên ký ức của kiếp trước. Khi Lý vương phi chưa gả vào, toàn bộ nội trạch của Đoan vương phủ đều do một tay nàng quản lý quán xuyến.

Ở vùng ngoại ô kinh thành, quanh năm suốt tháng các thợ hoa đều phải gửi hoa tươi, cây cảnh và bồn cảnh vào Đoan vương phủ. Trước đây, nàng từng tận tay kiểm tra những thứ đó, thậm chí còn phát cả thẻ bài để quản sự trong vương phủ thanh toán tiền cho thợ hoa, nhưng lại chưa bao giờ tận mắt chứng kiến cảnh họ đưa chúng vào phủ như thế nào.

Giờ đây nghĩ lại chuyện cũ, cảm giác cứ như đã cách một đời... mà thực ra đúng là đã cách một đời thật rồi.

Chiếc xe lừa lăn bánh vào một con ngõ nhỏ lát đá xanh. Hai bên ngõ trồng không ít cây ngô đồng, những đóa hoa tím ngắt đang độ nở rộ, tỏa ra hương thơm ngọt ngào lan tỏa khắp không gian, thu hút đám ong mật cứ vo ve bay qua bay lại hút mật. Tần Tố Lê vốn rất thích hương thơm nồng nàn này, nàng vén rèm cửa sổ xe lên, hít một hơi thật sâu rồi cảm thán: "Thơm ngọt quá!"

Trần Tam Lang ghì chặt dây cương, thúc con lừa đi chậm lại: "Hự—"

Đợi đến khi xe dừng hẳn trước một cánh cổng sơn đen không mấy bắt mắt, hắn mới lên tiếng: "Tố Lê à, ở cuối ngõ Ngô Đồng này có một nhà nuôi ong, lát nữa cậu sẽ đi mua cho con một hũ mật hoa ngô đồng tươi nhé."

Chưa kịp để Tố Lê đáp lời thì cánh cổng sơn đen kia đã mở ra từ bên trong. Một thiếu niên thanh tú, vóc dáng cao lớn bước ra ngoài. Hắn đầu đội khăn vuông, mình mặc áo bào xanh cổ tròn, chân đi ủng da, cộng thêm bờ vai rộng, eo thon và đôi chân dài, trông vô cùng anh tuấn, hiên ngang. Vừa thấy Trần Tam Lang, thiếu niên nọ liền nở nụ cười: "Trần Tam, ta đang định ra ngoài đây, ngươi đến thật đúng lúc!"

Trần Tam Lang vội vàng nhảy xuống xe hành lễ: "Tiểu nhân bái kiến Tam nha nội!"

Hóa ra, thiếu niên này chính là Hàn Tinh, con trai thứ ba của quan tri huyện Củng huyện Hàn đại nhân. Hàn Tinh cười sảng khoái, tiến thẳng về phía cửa xe, miệng nói: "Ngươi và ta không cần đa lễ!"

Vừa dứt lời, hắn đã đưa tay kéo cửa xe ra, để rồi bất chợt bắt gặp một đôi mắt to tròn, đen trắng rõ ràng, đang tò mò nhìn mình. Chẳng hiểu sao, tim Hàn Tinh bỗng đập nhanh hơn một chút. Hắn vội lùi lại một bước, nhìn về phía Trần Tam Lang hỏi khẽ: "Đây... đây là..."

Trần Tam Lang cũng không ngờ vị công tử phủ tri huyện này lại định tự tay khuân bồn cảnh, muốn ngăn lại thì đã không kịp. Hắn vội vàng lách người chen vào trước cửa xe, quay lưng về phía Hàn Tinh rồi ra hiệu cho Tố Lê đưa chậu sen đá bên trong cho mình. Tố Lê hiểu ý, vội bưng chiếc chậu sứ lớn đựng sen giao qua.

Hàn Tinh vốn cao hơn Trần Tam Lang nửa cái đầu, khi thấy cô gái xinh đẹp yếu ớt trong xe lại có thể bưng chiếc chậu sứ nặng như vậy, hắn không khỏi kinh ngạc, vội vàng nói: "Để ta làm cho!"

Trần Tam Lang cũng không khách sáo, liền xoay người giao chiếc chậu sứ cho Hàn Tinh. Sau khi mang chậu vào trong và sai gã sai vặt mang vào nội trạch, Hàn Tinh mới trở ra tìm Trần Tam Lang để thanh toán tiền. Hắn đưa bạc vụn cho Trần Tam Lang, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi nhỏ: "Trần Tam, người trong xe... người đó là..."

Trong lòng hắn thầm mong đó đừng là nương tử của Trần Tam Lang.

Trần Tam Lang vốn định nói lấp liếʍ cho qua chuyện, nhưng thấy Hàn Tinh đỏ cả tai, rõ ràng là đang rất thẹn thùng, nên hắn đành thành thật đáp: "Đó là cháu gái ta. Hôm nay ta đưa con bé vào thành có chút việc."

Hàn Tinh "ồ" lên một tiếng, lúng túng không nói thêm được lời nào, chỉ biết đứng trơ mắt nhìn Trần Tam Lang đánh xe lừa rời đi.

Đợi đến khi xe đã chạy đến cuối ngõ Ngô Đồng, Trần Tam Lang mới giải thích với Tố Lê: "Tố Lê, vị vừa rồi là tam công tử của tri huyện đại nhân, tên gọi Hàn Tinh, năm nay mười tám tuổi. Hắn không thích đọc sách mà lại vào võ học, hiện là tú tài, hằng ngày luyện tập cung ngựa, tính tình rất ham võ nghệ."

Tố Lê nghe xong chỉ nhận xét một câu: "Cậu ơi, vị Tam nha nội đó có một đôi lúm đồng tiền đấy!"

Một người cao lớn vạm vỡ, vai rộng lưng dài mà lại có gương mặt trẻ con, cộng thêm đôi lúm đồng tiền, trông thật thú vị làm sao!

Trần Tam Lang: "..."

Hắn không nói gì, lẳng lặng xuống xe đi mua mật ong cho nàng.

Tiếp theo, hai người phải đến tiệm thuốc để giao hoa hồng, vì vậy Trần Tam Lang đánh xe thẳng hướng miếu thành hoàng. Khu vực quanh miếu thành hoàng vô cùng náo nhiệt, bởi đây là nơi tập trung các hiệu thuốc, cửa hàng phấn son, tiệm may, tiệm lụa và cả những tiệm vàng bạc trang sức của huyện Củng.

Sau khi giao xong hoa hồng, Trần Tam Lang đưa Tố Lê đến tiệm may để mua váy áo. "Mẹ mất thì cậu thay cha", Tố Lê cũng không khách sáo với cậu mình, nàng mỉm cười đi theo hắn vào tiệm. Bởi lẽ, lần này nàng và mẹ trở về nhà họ Trần chỉ có duy nhất bộ đồ đang mặc trên người, đến cả quần áo thay giặt cũng không có, nên không mua thật sự không được. Nàng tự nhủ, đợi sau này kiếm được tiền, nàng sẽ trả lại cho cậu sau.