Chương 21

Trần thị mỉm cười, nụ cười của bà trông thật hiền dịu dưới ánh đèn vàng vọt: "Con bé ngốc này, đây đều là của hồi môn mẹ dành dụm cho con cả đấy, con cứ lấy mà dùng, nói gì đến chuyện mượn hay không mượn!"

Con gái bà trước nay vốn là người có chủ kiến, nên Trần thị bằng lòng nghe theo lời con.

Tần Tố Lê rúc vào lòng mẹ, cảm thấy vô cùng hạnh phúc: "Mẹ, mẹ cứ yên tâm, con sẽ kiếm tiền nuôi mẹ, và nuôi cả đệ đệ hoặc muội muội trong bụng mẹ nữa."

Trần thị ôm lấy con gái, không nói lời nào, nhưng trong lòng lại bất giác nhớ đến người chồng đang ở kinh thành xa xôi...

Hai mẹ con đều đã mệt, nên sau khi tắm rửa sơ qua liền đi ngủ.

Trần thị vì đã quá mệt mỏi, nên vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ thϊếp đi.

Còn Tần Tố Lê thì nằm trên chiếc giường tre cạnh cửa sổ, hương hoa hồng thoang thoảng quanh chóp mũi, bên tai là tiếng sóng vỗ dạt dào của sông Kim Thủy, trong lòng lại vô cùng phấn khích, không hề có chút buồn ngủ nào.

Nàng đương nhiên biết bên kia bờ sông Kim Thủy chính là hoàng lăng. Thế nhưng, kiếp này đã khác kiếp trước, kiếp này mẹ nàng không xảy ra chuyện, hơn nữa nàng cũng chưa gặp Triệu Tự. Chỉ cần nàng giữ vững lòng mình, cố gắng kiếm tiền, phụng dưỡng mẹ, sau này tìm một người đàn ông đáng tin cậy để gả đi, thì cho dù có gặp lại Triệu Tự, hắn ta cũng không thể nào trắng trợn cướp vợ người khác được, phải không?

Theo như những gì nàng biết về Triệu Tự, hắn ta là người làm việc lớn, cũng xem như là người biết giữ gìn thanh danh...

À phải rồi, còn có Liễu Linh nữa, rốt cuộc hắn ta là thế nào, tại sao cũng khác với kiếp trước như vậy, phải tìm cơ hội để thử hắn ta một lần nữa mới được.

Ngày mai phải dẫn người làm thời vụ đi hái hoa hồng, hái xong lại phải bào chế, rồi còn phải viết một danh sách những thứ cần mua, để ngày mốt vào thành tiện thể mua về luôn...

Bữa sáng là do ông cụ Trần xuống bếp làm.

Có điều, ông cụ sợ người trong thôn chê cười một người đàn ông lại đi xuống bếp, thế nên mỗi lần nấu cơm ông cụ đều đóng chặt cửa lớn, còn dặn người nhà không được phép nói ra ngoài.

Bữa sáng rất thịnh soạn, có bánh màn thầu bột trắng, cháo gạo tẻ, kèm theo một đĩa tương đậu nành rưới vài giọt dầu mè, một đĩa củ cải muối thái sợi, một đĩa rau diếp trộn và một đĩa thịt gà xé phay.

Cả nhà ăn sáng xong, ông cụ Trần liền ra vườn hoa làm việc.

Bà cụ Trần thì lấy ra vải bông tự dệt, một tấm màu xanh lam đậm, một tấm màu trắng, định bụng may cho hai mẹ con Tố Lê mỗi người một bộ váy áo để mặc ở nhà.

Sáng sớm ngày thứ ba, Trần Tam lang đánh xe lừa, chất lên những chậu hoa hồng và cây cảnh cần giao cho huyện thành, rồi đưa Tần Tố Lê cùng vào thành.