Cửa sổ trước thư án đang mở rộng, một cành tường vi hồng nhạt khẽ vươn vào, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ.
Liễu Linh không lập tức mở lời.
Bởi vì Tần Tố Lê là ân nhân của hắn ta, nên cả đời này hắn ta sẽ không bao giờ đẩy nàng đến trước mặt Triệu Tự nữa.
Hắn ta đặt cuốn sách trong tay lên góc trên bên trái thư án, trầm ngâm giây lát rồi mới quay người lại nhìn Triệu Tự, vẻ mặt nghiêm nghị hỏi: “Vương gia, trong số những người hầu hạ ở hoàng lăng biệt viện, có bao nhiêu người là người của ngài?”
Nụ cười trên gương mặt Triệu Tự chợt cứng lại.
Liễu Linh nheo đôi mắt phượng nhìn Triệu Tự, nói tiếp: “Những người hầu hạ ngài ở hoàng lăng biệt viện, bao gồm thái giám, cung nữ và binh lính canh lăng, tổng cộng có năm trăm bốn mươi sáu người, trong đó người của ngài không quá mười người, phải không?”
Đôi mắt đào hoa của Triệu Tự trở nên sâu thẳm, đôi môi cong cong mím chặt, nhưng vẫn không nói một lời.
Liễu Linh bèn quay người chỉ ra ngoài cửa sổ, giọng điệu dịu đi một chút: “Tổng quản biệt viện Hàn Chí là người của Bệ hạ, Ngô ma ma quản lý cung nữ là người của Hoàng hậu, còn người quản lý thư phòng lại là người của Liên quý phi... Xung quanh toàn là hổ sói rình rập, vậy mà Vương gia, ngài còn có tâm trí tìm kiếm mỹ nhân sao?”
Triệu Tự cảm thấy Liễu Linh đã hiểu sai ý mình. Thật ra hắn ta chỉ là quá cô đơn, quá tịch mịch, muốn tìm một cô gái xinh đẹp thuận mắt để bầu bạn với mình mà thôi.
Thấy môi Triệu Tự mấp máy, dường như muốn biện giải, Liễu Linh liền giả vờ không để ý, đưa tay vỗ vỗ vai Triệu Tự, với dáng vẻ “ta là vì tốt cho ngài”, giọng đầy thấm thía nói: “Vương gia, hôm nay ngài đưa một nữ tử vào phòng, thì ngày mai, ngay khi ngài vừa mở mắt, trước mặt ngài sẽ xuất hiện vô số mỹ nữ, tất cả bọn họ đều được sắp xếp theo đúng sở thích của ngài. Kể từ đó, bất kể ngài làm gì, cũng sẽ có vô số cặp mắt dõi theo... Ngài có cam lòng như vậy không?”
Triệu Tự: “...”
Liễu Linh vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt khẩn thiết, giọng nói trầm khàn: “Vương gia, ngài phải nhẫn, nhất định phải nhẫn nhịn cho đến ngày đó. Bệ hạ tuy có hai vị hoàng tử dưới gối, nhưng một là Văn Hoàng hậu không có con, hai là con trai của Liên quý phi lại ốm yếu bệnh tật. Ngài là trưởng tử, chỉ cần ngài ẩn mình chờ thời, tĩnh tâm đọc sách, làm tốt mọi việc Bệ hạ giao phó, thì ngài sẽ là người chiến thắng cuối cùng. Mà hiện tại, nhiệm vụ Bệ hạ giao cho ngài chính là thủ lăng và đọc sách!”
Triệu Tự nghe vậy thì tâm phục khẩu phục, gật đầu, rồi vái Liễu Linh một cái, trịnh trọng nói: “Đa tạ Liễu huynh đã chỉ điểm!”
Nói rồi, hắn ta đảo mắt một vòng, lập tức đá quả bóng lại: “Liễu Linh, rốt cuộc ngươi đã hỏi thăm được tin tức về cô gái đó chưa?”
Liễu Linh: “...”
Hắn ta biết Triệu Tự là người cực kỳ thông minh, cũng không thể thực sự lừa gạt hay giấu giếm Triệu Tự, bèn nói: “Quả thực là đã hỏi thăm được rồi. Gia đình cô gái đó có tiếng tăm không tốt lắm, có thể nói là tai tiếng lẫy lừng. Mấy người cô ruột của nàng đều nổi tiếng là hung dữ, hay ghen, nhỏ nhen và chua ngoa. Cô gái đó được gia đình dạy dỗ từ nhỏ nên cũng vô cùng hung hãn và hay ghen. Trông thì như hoa lê trắng, nhưng thực chất lại là một con cọp cái tô son, nổi giận lên là vung tay đánh cả đàn ông. Hơn nữa, nàng ta đã sớm tuyên bố rằng mình sẽ không làm thϊếp. Tương lai nếu lấy chồng, phu quân cũng không được nạp thϊếp, chỉ có thể giữ một mình nàng thôi. Bằng không, nàng nhất định sẽ quậy cho nhà chồng không được yên ổn, đến mức mọi người phải đường ai nấy đi.”
Nói xong, hắn ngước mắt nhìn Triệu Tự: “Nếu Vương gia thật lòng yêu thích nàng, thì phải cưới nàng làm chính thê... Chuyện hôn sự của Vương gia, ngài có thể tự mình quyết định được không?”
Triệu Tự: “...”
Hắn nhìn chằm chằm Liễu Linh, rồi đột nhiên bật cười, trong đôi mắt đào hoa như có ánh sao lấp lánh: “Chà, ngươi nói nhiều như vậy, không lẽ chính ngươi đã để ý cô gái đó rồi chứ?”
Liễu Linh nhìn Triệu Tự cười một cách đầy ẩn ý.
Triệu Tự chợt nhớ ra Liễu Linh vốn có chí hướng cao xa nhưng lại xuất thân hàn vi, hôn nhân đối với hắn ta e rằng chỉ là một tấm gạch gõ cửa để bước vào giới quyền quý mà thôi. Nghĩ vậy, hắn cũng cười, rồi bước tới khoác vai Liễu Linh nói: “Đi thôi, đi cưỡi ngựa với ta bên bờ sông đi. Ngươi không ở đây, ta đã ở trong thư phòng buồn chán cả ngày rồi!”
Liễu Linh cười đáp: “Hôm nay ta đã cưỡi ngựa cả ngày rồi, thật sự không chịu nổi nữa. Hay là để ta đi luyện bắn cung với ngài nhé.”