Sau khi Trần Tam Lang thương lượng xong giá cả, hắn liền móc ra mười đồng xu đưa cho người lái đò. Kế đó, hắn dìu tỷ tỷ và Tố Lê lên thuyền, rồi họ cứ thế theo đường sông mà đi về phía Trần gia trang.
Tố Lê rúc vào lòng mẹ ngồi trong khoang thuyền, bất giác sờ sờ gói bạc vụn nặng trĩu trong tay áo rồi mỉm cười híp cả mắt. Cuối cùng thì, mẹ con nàng đã tạm thời an toàn rồi.
Trần Tam Lang vẫn chưa hết sợ hãi, bèn đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán rồi nói: “Tỷ tỷ, tỷ phu lại không có nhà, tỷ còn đang mang thai nữa, lần này tỷ và Tố Lê cứ ở lại nhà chúng ta thêm một thời gian nhé.”
Tần Tố Lê tươi cười đáp: “Vâng ạ, tốt nhất là ở cho đến khi cha con đến đón mẹ!”
Lúc này còn cách Tết Đoan Ngọ một tháng, và khoảng thời gian này đủ để nàng làm được rất nhiều việc.
Trần thị khẽ thở dài. Chồng bà, Tần Nghĩa Thành, trước nay vốn rất hiếu thuận, thế nên bà lo nhất là đến Tết Đoan Ngọ ông trở về, lỡ nghe lời xúi giục của mẹ chồng thì đến lúc đó lại nảy sinh thêm rắc rối.
Về phần bốn tỷ muội Tần gia, họ đã hợp sức cạy cửa phòng phía tây, lật tung cả căn phòng lên, vậy mà chẳng tìm được một món đồ quý giá nào. Bởi lẽ, mẹ con Trần thị vốn dĩ chẳng có quần áo mới, ngay cả mấy món trang sức ít ỏi của Trần thị cũng đã được Tần Tố Lê cài hết lên đầu mẹ mình rồi mang đi.
Bốn tỷ muội tức đến chết đi được, nhưng cũng đành bất lực.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng rõ, Liễu Linh đã cưỡi ngựa ra khỏi nhà. Gã sai vặt của hắn ta là Thu Phong cũng cưỡi một con la đi ngay phía sau. Cứ thế, hai chủ tớ cùng nhau đi về phía tây.
Lăng mộ hoàng gia của triều Đại Chu nằm ở phía tây nam của huyện thành Củng Huyện.
Chủ tớ Liễu Linh đến huyện thành Củng Huyện, mua sắm một ít đồ đạc cho vào hòm sách, sau đó đi xuyên qua huyện thành để vào núi Mang Sơn. Họ tiếp tục đi về phía tây nam thêm nửa ngày nữa, mãi cho đến lúc hoàng hôn buông xuống mới tới được biệt viện ở hoàng lăng.
Đoan Vương Triệu Tự, người đang ở ẩn đọc sách trong biệt viện hoàng lăng, vừa nghe tin Liễu Linh đến thì liền có chút đứng ngồi không yên, đôi mắt hoa đào thỉnh thoảng lại liếc trộm ra ngoài.
Kim tiên sinh, người dạy học cho Triệu Tự, thấy vậy không khỏi mỉm cười. Ông bèn gấp sách lại rồi nói: “Điện hạ, hôm nay chúng ta học đến đây thôi, ngày mai giờ Dần lại tiếp tục.”
Mẹ ruột của Triệu Tự là Lý phi chết một cách không rõ ràng, vì thế Triệu Tự cũng bị Thái Hòa Đế đuổi đến hoàng lăng để vừa trông lăng vừa học hành. Hắn ta đã cô đơn quá lâu, nay có được một người bạn đồng trang lứa như Liễu Linh làm bạn học, cũng coi như là có thêm một người bầu bạn.
Triệu Tự nghe vậy thì mừng rỡ vô cùng. Hắn ta đợi cho đến khi Kim tiên sinh đi xa rồi mới vội vàng chạy ra ngoài tìm Liễu Linh.
Lúc này, Liễu Linh đang lấy sách từ trong hòm ra. Thấy Triệu Tự bước vào, hắn ta liếc nhìn Thu Phong đang đứng một bên chỉnh lại y phục, rồi mỉm cười hành lễ với Triệu Tự: “Thần ra mắt Vương gia.”
Thu Phong rất biết ý, bèn lặng lẽ lui ra ngoài.
Triệu Tự đợi đến khi trong phòng chỉ còn lại mình và Liễu Linh mới cười hì hì hỏi: “A Linh, cô gái mắt to mà lần trước chúng ta thấy ở bờ sông ấy, ngươi đã hỏi thăm được tin tức gì chưa?”
Chuyện là nửa tháng trước, Triệu Tự cùng Liễu Linh ra ngoài tản bộ, tình cờ nhìn thấy một cô gái đang hái hoa trong vườn ở bờ sông bên kia.
Cô gái đó trông khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, gương mặt nhỏ nhắn vừa trắng vừa mềm mại, đôi mắt to long lanh, đôi môi anh đào đỏ mọng căng tràn. Thân hình nàng yêu kiều, thướt tha, tay xách giỏ hoa đang hái những đóa hồng. Cảnh tượng ấy quả thực đẹp như người trong tranh bước ra.
Triệu Tự bất giác nhìn đến ngẩn người. Đến khi hắn ta hoàn hồn lại thì cô gái ấy đã đi mất từ lúc nào.
Vì không thể rời khỏi hoàng lăng, hắn ta đành phải nhờ vả người bạn học duy nhất của mình là Liễu Linh đi dò hỏi giúp.