Tần Tam tỷ vốn là người chua ngoa nhất, liền tiến lên một bước, cười nói: “Có giấu đồ hay không ai mà biết được, hay là để ta xem thử một chút!”
Nói rồi, bà ta bước tới, giơ tay định lục soát váy áo của Trần thị.
Tần Tố Lê siết chặt con dao găm giấu trong tay áo, bước lên một bước chắn trước mặt mẹ mình, rồi nở một nụ cười như có như không: “Tam cô cô, nhìn là được rồi, đừng nên động tay động chân nữa!”
Tần Tam tỷ thấy Trần Tam Lang trông còn chẳng khỏe bằng mình, biết rằng phe mình đang chiếm ưu thế, bèn không chút do dự giơ tay lên định tát Tần Tố Lê.
Đúng lúc này, từ phía cổng lớn bỗng có tiếng người vọng vào: “Biểu cô mẫu, mẹ con bảo con mang cho người một gói điểm tâm ạ!”
Thì ra là Liễu Linh, người sống ở nhà sát vách phía tây.
Tần Tam tỷ hừ lạnh một tiếng, bàn tay đang giơ lên cũng rụt lại. Sau đó, bà ta lẳng lặng lùi về sau một bước, quay người nhìn lại thì thấy Liễu Linh đang dẫn theo gã sai vặt Thu Phong đi tới. Trên tay Thu Phong còn xách một gói giấy dầu được buộc bằng dây giấy.
Bốn tỷ muội Tần gia thấy vậy liền đồng loạt nở nụ cười giả lả, trong đó Tần Tứ tỷ là người niềm nở nhất: “Ồ, là Linh biểu ca đến đấy à!”
Ánh mắt Liễu Linh lướt nhẹ một vòng, rồi dừng lại trên người Tần Tố Lê một lúc. Hắn ta thấy gương mặt nhỏ nhắn của nàng trắng hồng, đôi mắt sáng long lanh, đôi môi anh đào mím chặt, rõ ràng là đang nén giận. Thế là, hắn mỉm cười, chắp tay hành lễ với Trần Tam Lang rồi nói: “Tam Lang, đệ đến đón biểu tẩu và Tố Lê à? Nếu vậy thì phải đi nhanh lên đấy!”
Nói rồi, hắn ta lại ra vẻ nghiêm túc ngẩng đầu nhìn trời, nói tiếp: “Mặt trời sắp lặn rồi, không đi nhanh là phải đi đường đêm đấy!”
Trần Tam Lang cũng rất nhanh trí, lập tức hiểu ý và nói luôn: “Đúng vậy, chúng ta đi ngay đây!”
Thế là, Trần Tam Lang cùng Tố Lê dìu Trần thị đi ra ngoài.
Có mặt Liễu Linh ở đó, tỷ muội Tần gia cũng phải giữ thể diện, bởi vậy chỉ đành trơ mắt nhìn ba người Trần thị rời đi.
Liễu Linh đợi đến khi bóng ba người Tố Lê khuất sau bức bình phong, bèn dùng vài ba câu khéo léo mời bốn tỷ muội Tần gia vào gian nhà chính. Hắn ta mời họ dùng bánh đậu xanh được gói trong giấy dầu, rồi ngồi lại trò chuyện phiếm với mẹ con Tần gia một lúc. Ước chừng ba người Tố Lê đã đi xa, hắn ta bấy giờ mới cáo từ rời đi.
Trong lúc đó, Trần Tam Lang dẫn tỷ tỷ và cháu gái đến bến đò bên sông Kim Thủy, sau đó gọi một người lái đò tới để thương lượng giá cả.
Tần Tố Lê nhân lúc không ai để ý, vội rảo bước đến bụi hòe ven sông, rồi nhanh chóng quay trở ra.