Trần Tam Lang năm nay mới mười lăm tuổi, vóc người mảnh khảnh, gương mặt trắng trẻo. Dung mạo của hắn có vài phần giống với cháu gái Tố Lê, quả thực là một phiên bản nam của Tần Tố Lê, chỉ khác là có thêm một đôi má lúm đồng tiền.
Nhà họ Trần chuyên kinh doanh hoa tươi và cây cảnh. Thậm chí, danh hiệu "Hoa Nhi Trần" nổi tiếng khắp huyện Củng cũng chính là để chỉ gia đình hắn. Vì vậy, các nhà giàu có trong thành hễ muốn mua hoa tươi và cây cảnh đều tìm đến nhà hắn.
Gia đình hắn có một vườn hoa lớn bên bờ sông Kim Thủy. Lúc ấy, Trần Tam Lang đang ở trong vườn bắt rệp cho hoa hải đường thì nhận được lời nhắn của Vương Tứ Nhi, bèn vội vàng thuê một chiếc thuyền đi đường sông để tức tốc đến đây.
Trần Tam Lang tuy tuổi còn nhỏ nhưng làm việc lại vô cùng lễ phép, chu toàn. Đầu tiên, hắn theo Tần Tứ tỷ vào nhà chính ra mắt Tần lão thái, rồi thưa rằng mẹ mình vì quá nhớ nhung tỷ tỷ và Tố Lê nên đã dặn hắn sang đây đón hai người về nhà ngoại chơi mấy hôm.
Tần lão thái dĩ nhiên không đời nào muốn để người con dâu vốn luôn ở nhà làm trâu làm ngựa hầu hạ mình lại được về nhà mẹ đẻ, thế nên bà ta cứ ngồi ì ra đó, ngẩng mặt lên trời mà không đáp một lời.
Thấy vậy, Trần Tam Lang cũng không nói thêm gì, chỉ lẳng lặng hành lễ với Tần lão thái rồi quay người đi ra ngoài tìm tỷ tỷ của mình.
Tần lão thái tức đến ngã ngửa, đợi đến khi bóng hắn đã khuất hẳn mới hằn học nói: "Hừ, dám lôi cả huynh đệ nhà mẹ đẻ đến để uy hϊếp mẹ chồng. Đợi con trai ta về, xem nó xử lý con tiện nhân họ Trần này thế nào!"
Thấy Trần Tam Lang sắp đón hai mẹ con ở gian nhà phía tây đi, ba tỷ muội Tần Đại tỷ, Tần Nhị tỷ và Tần Tam tỷ đều có chút mừng thầm, bèn liếc mắt nhìn nhau ra hiệu.
Tần Tam tỷ vội nói: “Mẹ, con tiện nhân họ Trần đó xưa nay toàn ăn cây táo rào cây sung, lỡ như nó lấy số bạc đó đi chu cấp cho nhà mẹ đẻ thì——”
Tần lão thái sa sầm mặt, ra lệnh: “Bốn tỷ muội chúng bay ra sân canh chừng cho ta. Mười lạng bạc không dễ gì giấu trong người đâu.”
Tần Tố Lê dìu Trần thị bước ra khỏi cửa, vừa hay trông thấy bốn người cô đang đứng dàn hàng ngang ở ngoài sân, trông như bốn bà chằn lửa. Nàng cũng chẳng nói nhiều lời, mà lên tiếng ngay: “Con đưa mẹ đến nhà bà ngoại rồi sẽ về ngay.”
Bốn tỷ muội Tần gia lập tức dùng ánh mắt soi mói nhìn chằm chằm vào Trần thị và hai người đang dìu bà ở hai bên là Trần Tam Lang và Tần Tố Lê.
Tần Tố Lê nhếch mép cười lạnh, nói: “Chúng ta đến một cái tay nải cũng không mang theo. Hơn nữa, trời mùa hè, quần áo mỏng manh thế này, trên người có giấu thứ gì hay không, chẳng lẽ các người không nhìn ra?”