Nhà nàng có mười mẫu ruộng, lại thêm cha nàng nhờ thân phận tú tài mà đi dạy học ở ngoài, nên gia cảnh tuy không bằng nhà họ Liễu ở vách tây, nhưng trong làng cũng được coi là thuộc hàng khá giả, vẫn có thể ăn được trứng gà.
Tần Tứ tỷ nghe nói Trần thị còn được ăn canh mì trứng, trong lòng rất không vui: Tiền trong nhà đều là do đại ca nàng ta kiếm được, vậy mà Trần thị này lại muốn ngồi không hưởng lộc, thật là không biết xấu hổ!
Nàng ta lười để ý đến Tần Tố Lê, bèn nói: “Mau mang ra gian nhà chính đi, mẹ và các tỷ tỷ đều đói rồi!”
Tần Tố Lê vâng một tiếng, dùng khay bưng năm bát canh trứng chua cay vào gian nhà chính trước.
Chiếc bàn bát tiên đã được đặt giữa gian nhà, Tần lão thái và bốn cô con gái đã ngồi quây quần quanh bàn.
Tần Tố Lê đặt bát canh đầy nhất trước mặt Tần lão thái, rồi lại bưng một bát đặt trước mặt Tần Tam tỷ, một bát trước mặt Tần Tứ tỷ, sau đó mới bưng hai bát cuối cùng đặt trước mặt Tần Đại tỷ và Tần Nhị tỷ.
Trong bốn người cô, Tần Đại tỷ và Tần Nhị tỷ tuy xấu tính nhưng không đến mức ra tay độc ác. Ngược lại, Tần Tam tỷ và Tần Tứ tỷ mới là những người lòng dạ hiểm độc nhất. Chỉ vì mười lạng bạc cỏn con mà đã muốn khiến gia đình ba người của nàng tan nhà nát cửa!
Nàng bưng khay chạy thêm hai chuyến nữa, cuối cùng cũng mang hết thức ăn và bánh màn thầu ra gian nhà chính bày biện xong xuôi, lúc này mới vào chăm mẹ mình ăn cơm.
Trần thị đã dậy, giúp con gái dọn bữa trưa ra gian giữa của nhà tây sương.
Tần Tố Lê cười tươi, đặt một bát canh mì trứng trước mặt Trần thị, nhẹ nhàng nói: “Mẹ, mẹ đang mang thai, con lo tổ mẫu và các cô cô lại giở trò gì nữa. Hay là con nghĩ cách để cậu đến đón mẹ về ở mấy ngày nhé!”
Trần thị trầm ngâm một lúc rồi nói: “Mẹ sẽ đưa con đi cùng.”
Tần Tố Lê cười, nói: “Mẹ, nếu con đi rồi, ai sẽ hầu hạ tổ mẫu và Tứ cô cô? Họ sẽ không để con đi đâu!”
Trần thị đang định nói gì đó, Tần Tố Lê đã đặt tay lên tay mẹ, ánh mắt đầy kiên định: “Mẹ ơi, họ không làm gì được con đâu.”
Nếu nàng không thể rời đi, thì đợi sau khi người mẹ đang mang thai của nàng đi rồi, nàngsẽ không nể nang gì nữa mà làm một trận ra trò với đôi mẹ con Tần lão thái và Tần Tứ tỷ.
Cả nhà đều đang ăn cơm, Tần Tố Lê tìm cơ hội lén lút chuồn ra ngoài.
Phía sau nhà nàng là sông Kim Thủy, lòng sông rất rộng, nước chảy lững lờ.
Ven sông là những bụi cây hòe dại mọc um tùm.