- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Nông Môn Quý Phụ
- Chương 10
Nông Môn Quý Phụ
Chương 10
Khi biết được lần này Liễu Linh đến kinh thành có gặp con trai mình là Tần Nghĩa Thành, Tần lão thái vội vàng hỏi: "A Linh, đại biểu ca của con có gửi vật gì về không?"
Liễu Linh mỉm cười đáp: "Con tình cờ gặp biểu huynh ở Duyên Khánh phường. Lúc đó, biểu huynh đang đi theo gia chủ là Hồ đại quan nhân đến phủ Lý Thái úy để mừng thọ, nên không kịp nói nhiều. Huynh ấy chỉ nhờ con chuyển lời đến lão nhân gia rằng, huynh ấy vẫn ổn, xin người đừng lo lắng, hãy giữ gìn sức khỏe."
Hoàng đế đương triều là Thái Hòa Đế chỉ có hai người con trai, trưởng tử là Đoan Vương Triệu Tự và thứ tử là Phúc Vương Triệu Thư.
Lần này Liễu Linh vào kinh là phụng mệnh Đoan Vương Triệu Tự đi dò xét tình hình sức khỏe của Phúc Vương. Nào ngờ y vừa đến kinh thành đã nhận được mật báo, rằng Phúc Vương Triệu Thư vốn luôn bệnh tật triền miên không biết từ lúc nào đã đến Củng huyện, ở trong một biệt viện ven sông không xa hoàng lăng.
Chính vì vậy, Liễu Linh mới vội vã quay về huyện Củng.
Tần lão thái hỏi đi hỏi lại, nhận ra con trai thật sự không nhờ Liễu Linh mang tiền bạc hay gấm vóc gì về, bèn bực bội nói: "Nếu con vợ nó không chọc tức lão bà này, thì lão bà này đã có thể sống thêm mấy năm nữa rồi!"
Liễu Linh dường như không nghe thấy câu phàn nàn của Tần lão thái, đôi mắt phượng vẫn ánh lên ý cười, giọng điệu chân thành: "Biểu cô mẫu, đại biểu huynh còn có một câu muốn con chuyển lời đến đại biểu tẩu..."
Tần lão thái liền ra lệnh cho Tần Tứ tỷ: "Tứ tỷ nhi, con đưa Linh biểu ca của con đến tây sương phòng đi!"
Tần Tố Lê nãy giờ vẫn luôn lắng nghe động tĩnh bên ngoài, trong lòng không ngừng phỏng đoán ý đồ của Liễu Linh.
Sống lại một đời, tại sao Liễu Linh lại khác với kiếp trước như vậy?
Kiếp trước, vào thời điểm này y đâu có đến đây.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tần Tố Lê vẫn không tài nào hiểu nổi.
Nàng biết rằng mình không thể cứ trốn trong lòng mẹ như kiếp trước được nữa.
Nàng phải bảo vệ mẹ của mình.
Sau khi đã quyết định, Tần Tố Lê nhẹ nhàng đặt mẹ nằm ngay ngắn trên giường, rồi tự mình xuống giường, lấy chiếc váy vắt trên lưng ghế mặc vào. Sau đó, nàng soi chiếc gương đồng của hồi môn của mẹ để chải lại tóc, rồi dùng xà phòng thơm rửa mặt, sửa soạn bản thân cho thật gọn gàng, sạch sẽ. Xong xuôi, nàng mới bưng chậu đồng ra ngoài đổ nước.
Nàng vừa bước ra khỏi cửa gian nhà chính thì chạm mặt Liễu Linh và Tần Tứ tỷ.
Tần Tố Lê không chút biểu cảm mà đánh giá Liễu Linh.
Liễu Linh của năm mười sáu tuổi đã trông vô cùng tuấn tú.
Tần Tố Lê của năm mười bốn tuổi ở kiếp trước đã từng thầm thương trộm nhớ Liễu Linh.
Nhưng Tần Tố Lê của bây giờ nhìn lại Liễu Linh, chỉ cảm thấy y sao mà ngứa mắt đến thế, đúng là một kẻ âm hiểm xảo quyệt, miệng lưỡi ngọt ngào nhưng lòng dạ hiểm độc, lại còn không biết xấu hổ.
Tần Tố Lê không nói một lời, dời mắt đi rồi nhìn sang Tần Tứ tỷ: "Tứ cô cô sao lại qua đây? Có chuyện gì không ạ?"
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Nông Môn Quý Phụ
- Chương 10