Chương 9

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, bà lại bĩu môi: "Có mang về hầm canh thì bà nội cũng sẽ để cho Tứ muội với thằng Ngọc Hòa nhà lão tam gặm xương ăn thịt trước, Ngọc Chi nhà mình cùng lắm cũng chỉ được húp miếng nước canh thôi!"

Bà càng nghĩ càng tức, liền cầm dao chém mạnh xuống, lưỡi dao bổ vào mặt thớt phát ra một tiếng "bốp" vang dội.

Thấy vợ nổi giận, Trần Diệu Tổ không dám hó hé tiếng nào, chỉ lẳng lặng dùng dây cói buộc miếng thịt vừa cân xong lại, rồi đưa cho khách.

Vị khách đó chính là bà mối Hàn Cửu Tẩu trong trấn.

Hàn Cửu Tẩu nhận lấy miếng thịt xách trên tay, rồi cười tủm tỉm lân la bắt chuyện với Vương thị: "Vương đại tẩu, cô đúng là có phúc quá đi!"

Đáp lại bà ta, Vương thị tay vẫn cầm dao, không nói một lời mà tiếp tục lóc thịt.

Thế nhưng, Hàn Cửu Tẩu dường như chẳng hề để tâm đến vẻ lạnh nhạt của Vương thị, vẫn cười hì hì nói tiếp: “Vương đại tẩu này, Ngọc Chi nhà cô sau này mà đến phủ của Hứa Thủ Bị, thì sẽ được ăn gà béo vịt béo, được mặc lụa là gấm vóc. Cứ thế nuôi nấng tử tế dăm ba năm, đợi con bé lớn thêm chút nữa sẽ được Thủ Bị lão gia nạp làm thϊếp. Nếu lúc đó mà sinh hạ được một mụn con trai, thì chắc chắn sẽ được Thủ Bị lão gia cất nhắc. Đến lúc ấy, vợ chồng cô chẳng phải là có phúc lắm sao?”

Trong khi đó, Ngọc Chi vờ như đang chăm chú lóc thịt, nhưng thực chất lại dỏng tai lên nghe ngóng.

Bởi vì tình cảnh bây giờ của nàng đúng là mù tịt chẳng biết gì, thế nên chỉ đành phải lắng nghe và quan sát nhiều hơn để nắm bắt tình hình.

Vương thị nghe mà tức anh ách, bà vung con dao đang cầm trên tay lên, gằn giọng: “Có phúc ư? Thôi đi! Thủ Bị lão gia bao nhiêu tuổi rồi? Một người đã năm mươi tuổi đầu mà vẫn còn năm thê bảy thϊếp, thế mà gọi là có phúc à? Nếu bà nói hay như vậy, sao không đem con gái mình bán vào phủ Thủ Bị đi cho rồi!”

Hàn Cửu Tẩu vốn cũng chẳng phải dạng vừa, nay bị Vương thị chặn họng một phen, vốn định nói lại mấy câu cho hả giận. Thế nhưng, khi nhìn thấy con dao lóc xương sáng loáng trong tay Vương thị, trong lòng bà ta cũng có chút e dè, bèn bĩu môi nói: “Là mẹ chồng cô muốn bán con gái chứ có phải ta ép làm người trung gian đâu. Cô trút giận lên người ta làm gì, có giỏi thì đi mà nói với mẹ chồng cô ấy!”

Dứt lời, bà ta xách theo miếng thịt, ngẩng cao đầu bỏ đi.