Chương 8

Ra đến bên ngoài, trời cuối cùng cũng sáng sủa hơn một chút. Lúc này, Ngọc Chi mới nhìn rõ được người mẹ này của mình. Bà có dáng người cao ráo, làn da hơi ngăm đen, gương mặt trái xoan cùng đôi mắt to, trông khá xinh đẹp. Trên người bà mặc một chiếc áo khoác ngoài màu tím đã bạc phếch, thắt một chiếc váy lụa trắng, trông vô cùng gọn gàng, nhanh nhẹn.

Khi đi ngang qua sân, Ngọc Chi để ý thấy có hai cây đào. Cành cây lúc này đã chi chít nụ hoa nhưng vẫn chưa nở, khẽ xào xạc trong gió.

Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh biếc, và nhận ra bây giờ đang là tiết đầu xuân, trời vẫn còn lạnh lắm!

Trong khi đó, cửa ra vào và cửa sổ của gian nhà chính thì đóng im ỉm, không một tiếng động.

Vương thị vội vã kéo Ngọc Chi ra khỏi cửa. Ra đến bên ngoài, bà mới bực bội nói: "Trên đời này đúng là có kiểu người biết hưởng phúc như ông bà nội con, mới năm mươi tuổi đã nằm ườn ra không làm gì cả. Cả ngày chỉ có mấy việc lớn là ăn, ngủ rồi tính kế người khác!"

Thấy cách nói chuyện của Vương thị có phần thú vị, Ngọc Chi không khỏi bật cười.

Thấy con gái cười, lòng Vương thị cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn một chút. Bà nắm tay Ngọc Chi, đi dọc theo con đường lớn trước nhà về phía đông.

Bên ngoài cổng một ngôi nhà, Ngọc Chi nhìn thấy một bụi hoa nghênh xuân màu vàng non đang run rẩy nở trong gió xuân se lạnh. Lòng nàng khẽ động, liền cúi xuống ngắt một bông hoa cầm trên tay nghịch ngợm.

Vương thị chân dài nên đi rất nhanh, bà kéo Ngọc Chi đi như một cơn gió ra đến tận đường lớn, rồi đi thẳng đến sạp thịt heo của nhà mình.

Sạp thịt heo nhà bà được bày ngay ven đường, phía trên treo rất nhiều móc sắt, trên móc là những tảng thịt heo đã được xẻ sẵn.

Lúc này, Trần Diệu Tổ đang cân thịt cho khách. Vừa thấy Vương thị dắt con gái đến, nét mặt ông liền không giấu được vẻ tươi cười: "Vẫn còn ít xương ống chưa lóc xong, mình ra lóc tiếp đi!"

Vương thị "ừ" một tiếng, rồi trước tiên bà khiêng một chiếc ghế đẩu đến cho Ngọc Chi ngồi xuống: "Ngọc Chi, con không cần làm gì cả, cứ ngồi đây với cha mẹ là được rồi!"

Sau khi thu xếp cho con gái xong, bà mới lấy chiếc tạp dề bên cạnh đeo vào, cầm con dao lóc xương trên tay, rồi đứng đó nhanh nhẹn bắt tay vào việc.

Ngọc Chi ngồi nhìn một lúc, rồi cũng đứng dậy phụ giúp.

Thấy trên thớt có một hàng dao, con nào con nấy đều được mài sáng loáng, nàng bèn chọn con dao nhỏ nhất, lấy một khúc xương sống lại gần, thử lóc phần thịt còn dính trên đó.

Vương thị nhìn một lúc rồi bật cười: "Con ơi là con, con lóc sạch quá rồi, khách người ta không mua khúc xương sống này nữa đâu!"

Trần Diệu Tổ thấy vậy cũng cười theo: "Ngọc Chi lóc thịt sạch thế này, khúc xương sống này e là không ai mua mất!"

Vương thị liếc xéo ông một cái, cười nói: "Thế thì tốt quá, mình mang về hầm canh cho Ngọc Chi uống!"