Ngọc Chi đứng một bên, tình cờ nhìn thấy bàn tay của Đổng thị. Tóc Đổng thị thoa dầu hoa quế bóng mượt, mặt đánh phấn, môi tô son, rõ ràng là một người phụ nữ cực kỳ yêu cái đẹp. Thế nhưng lòng bàn tay bà ta lại loang lổ những vết màu nâu đậm nhạt, chắc là do nhựa cỏ dính vào lúc nhổ cỏ, hơn nữa trên tay còn có mấy vết nứt nẻ.
Xem ra, trong cái Trần gia này, không chỉ có đại phòng bị bóc lột, mà tam phòng cũng phải làm trâu làm ngựa chẳng kém gì!
Sau khi về phòng thay quần áo, Ngọc Chi rất tự nhiên đi xuống bếp phụ giúp.
Trong bếp, Đổng thị đang nhào bột, Vương thị thì nhóm lửa, ai nấy đều tất bật với công việc của mình.
Thấy Ngọc Chi bước vào, Đổng thị liền bảo: "Ngọc Chi, con múc một muôi bột ngô bỏ vào bát đi, lát nữa ta quấy vào nồi!"
Ngọc Chi ngẫm nghĩ một chút rồi mới hỏi: "Tam thẩm, mì không đủ ăn ạ?"
Nghe vậy, cả Đổng thị và Vương thị đều bật cười.
Đổng thị nhẹ nhàng giải thích: "Mì đúng là không đủ ăn thật, nhưng nguyên nhân chính là vì bình thường nhà mình ăn mì, ông bà nội và tiểu cô cô của con bao giờ cũng vớt hết mì ăn trước, thành ra chúng ta chỉ còn nước húp nước mì loãng thôi!"
Vương thị bẻ gãy hai cành củi khô nhét vào bếp lò, vừa cười vừa tiếp lời Đổng thị: "Nhưng nếu chúng ta quấy thêm bột ngô vào nước dùng, thì ông bà nội và tiểu cô cô con muốn vớt mì cũng chẳng dễ đâu, tất cả sẽ thành hồ dính hết cả!"
Đổng thị cười hì hì: "Ta với mẹ con đặt tên cho món mì này là “cá chui trong cát” đấy!"
Hai chị em dâu nghĩ đến vẻ mặt thất vọng của mẹ chồng lát nữa, không nhịn được mà cùng nhau cười khúc khích.
Ngọc Chi cũng mỉm cười, thầm nghĩ: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn. Xem ra dưới sự áp bức liên thủ của Trần Phú Quý và Cao thị, mẹ và Tam thẩm đã thành công lập nên một liên minh thống nhất rồi!
Cơm trưa vừa nấu xong, Cao thị đã dẫn theo Trần Kiều Nương xuống bếp.
Trần Kiều Nương sợ khói dầu ám vào tóc tai quần áo nên chỉ đứng ngoài cửa bếp, vừa cắn hạt dưa vừa hóng chuyện.
Cao thị bước vào bếp, chẳng nói chẳng rằng, trước tiên cúi người cầm que sắt chọc chọc vào hai bên bếp lò để xem con dâu có lén nướng khoai lang giấu đi hay không. Sau đó, bà ta đứng thẳng dậy, săm soi kỹ lưỡng tủ bát, thớt và cả ba cái nồi trước sau trái phải, sợ hai cô con dâu đứng bếp giấu giếm đồ ngon.
Kiểm tra xong xuôi đâu đấy, bà ta mới hỏi: "Trưa nay ăn mì nước hầm xương phải không?"
Đổng thị đáp một tiếng "Vâng".
Cao thị bỗng nhiên hít hít mũi: "Sao lại có mùi sườn rán thế này?"
Đổng thị cười đáp: "Mẹ à, nếu mẹ muốn ăn sườn thì cứ bảo đại tẩu tối nay mang về cho mẹ là được mà!"
Cao thị nghi hoặc đưa mắt đánh giá Vương thị, thấy Vương thị mặt mày cau có ngồi trên chiếc ghế đẩu trước bếp lò, còn con ranh con chết đói kia thì ngồi nép sát vào mẹ nó, trông như thể vẫn đang hờn dỗi. Bà ta bèn hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Mang bát ra đây, cơm của cha chồng cô và Kiều Nương để ta xới cho!"
Đổng thị cố nén cười, lấy ba cái bát đưa cho Cao thị, rồi lén nháy mắt ra hiệu với hai mẹ con Vương thị và Ngọc Chi, sau đó mới bước lên mở nắp nồi.
Cao thị đón lấy bát, cầm đũa tre định gắp mì, nhưng gắp một cái chẳng thấy sợi mì nào, gắp thêm cái nữa vẫn không thấy đâu. Bà ta ghé mắt nhìn vào thì sững sờ cả người, phát hiện trong nồi lại là món mì nấu nát nhừ thành cháo hồ.