Chương 24

Ở phủ Vĩnh Vương tại Lỗ Châu có một đầu bếp nữ với món tủ là chân giò kho tàu. Hồi đó Ngọc Chi còn nhỏ, đã theo học bà ấy mấy năm trời nên tự nhiên nắm được hết bí quyết làm món thịt kho và chân giò kho tàu. Ngay cả cô bé Lâm Thấm vốn kén ăn là thế mà cũng mê tít món chân giò kho do nàng làm...

Nhắc đến Lâm Thấm, lòng Ngọc Chi chợt chùng xuống.

Nàng hít một hơi thật sâu, đưa mắt nhìn quanh, cố gắng đánh lạc hướng suy nghĩ của bản thân.

Tuy bây giờ mới là tháng Hai, cái rét nàng Bân vẫn còn vương vấn, nhưng dù ở vùng Tây Bắc xa xôi, trấn Tây Hà cũng đã bắt đầu mang chút hơi thở của mùa xuân. Những bông hoa nghênh xuân vàng tươi đang rung rinh trong gió, những đóa tường vi nở sớm đã leo kín cả bức tường...

Khi sắp về đến cổng lớn Trần gia, hai mẹ con Vương thị và Ngọc Chi chạm mặt gia đình ba người của tam phòng.

Có vẻ như họ vừa từ ruộng phía Bắc trở về. Tam lang Trần Diệu Văn của Trần gia vác cuốc đi phía sau, còn vợ ông ta là Đổng thị một tay xách giỏ tre, một tay dắt cậu con trai năm tuổi Trần Ngọc Hòa đi đằng trước.

Đây là lần đầu tiên sau khi tỉnh lại Ngọc Chi được nhìn kỹ Tam thúc. Nàng nhận thấy Trần Diệu Văn trạc chừng hai ba, hai bốn tuổi, dáng người tầm thước, nước da hơi ngăm đen, ngũ quan khá tuấn tú.

Cậu bé Trần Ngọc Hòa có đôi mắt to tròn đen láy, trông rất đáng yêu.

Vừa nhìn thấy Đổng thị, Vương thị vội nháy mắt ra hiệu rồi vẫy tay gọi.

Đổng thị hiểu ý, bèn đặt bàn tay nhỏ bé của con trai vào tay chồng: "Chàng đưa Ngọc Hòa về trước đi nhé!"

Trần Diệu Văn mỉm cười, gật đầu chào Vương thị và Ngọc Chi rồi dắt tay con trai đi vào cổng lớn.

Vợ chồng ông ta tình cảm rất mặn nồng, cả hai một lòng một dạ vun vén chăm sóc con cái.

Đổng thị bước đến trước mặt Vương thị, hạ giọng hỏi nhỏ: "Đại tẩu, có chuyện gì thế ạ?"

Vương thị đưa tay kéo lấy chiếc giỏ tre mà Đổng thị đang xách. Thấy bên trong ngoài một bó rau chân vịt đã được nhặt rửa sạch sẽ, còn có một nắm tỏi tây xanh mướt và một bó rau mùi, bà bèn hỏi: "Trưa nay làm mì nước à?"

Đổng thị gật đầu, đáp: "Tam Lang bảo sáng nay mẹ chồng đã dặn đại ca rồi, bảo mang ít xương về hầm lấy nước dùng để nấu mì. Thế nên muội mới ra vườn nhổ ít rau chân vịt, tỏi tây với rau mùi, định bụng để lát nữa nấu mì dùng luôn!"

Vương thị bĩu môi: "Thảo nào cha con bé Ngọc Chi lại bảo ta mang xương về, hóa ra là do mẹ chồng dặn dò!"

Bà ghé sát lại gần Đổng thị, khẽ thì thầm: "Ngọc Hòa với Ngọc Chi nhà ta đang tuổi ăn tuổi lớn, ta đặc biệt mang về cho hai tỷ đệ nó bốn dẻ sườn đấy..."

Đổng thị nghe vậy thì mừng rỡ, đưa tay vén lọn tóc rủ xuống ra sau tai: "Chúng ta mau về nấu cơm thôi, kẻo mẹ chồng lại la lối om sòm lên bây giờ!"