Chương 20

Trời đang mưa, lại không phải phiên chợ nên trên đường chẳng có mấy người qua lại. Ngọc Chi vội vã theo Vương thị ra sạp thịt nhà mình, vừa đến nơi đã thấy trên sạp có một chiếc ô lớn được bung ra. Bề mặt ô dường như đã được quét qua một lớp dầu trẩu, ánh lên màu nâu nhạt thô ráp.

Vương thị bước tới, đầu tiên bà liếc nhìn những tảng thịt heo đang treo lủng lẳng trên mấy cái móc sắt phía trên sạp, rồi mới cất tiếng hỏi Trần Diệu Tổ đang cầm dao xẻ thịt mông sau: "Bán được mấy đồng rồi?"

Trần Diệu Tổ vừa tiếp tục cắt thịt, vừa đáp: "Hôm nay trời không đẹp, vẫn chưa mở hàng được."

Vương thị nhìn đống thịt chất trên sạp, không khỏi lo lắng: "Cứ thế này, e là hôm nay bán không hết nửa con heo mất. Mà để đến mai thì thịt lại không còn tươi nữa..."

Ngọc Chi im lặng không nói gì, nàng bước tới, chọn lấy một con dao lóc xương sắc bén rồi bắt đầu lọc thịt.

Đúng lúc này, có một người phụ nữ trung niên mặc một chiếc áo khoác màu xanh xám, bên dưới là chiếc váy dài màu đen, vai đeo một chiếc gùi tre lớn bước tới. Phía sau bà còn có một cô bé chừng mười ba mười bốn tuổi, cô bé ấy còn đang vác một chiếc ô lớn.

Vương thị vừa trông thấy người phụ nữ nọ, liền tươi cười nói: "Triệu đại tẩu đến rồi à! Sao hôm nay lại ra muộn thế?"

Triệu đại tẩu có mái tóc được búi tròn trên đầu, cài một cây trâm bạc. Gương mặt bà tuy không trang điểm nhưng đôi mắt to lại trong veo và sáng ngời, trông rất có thần thái.

Bà mỉm cười đáp: "Nhà có chút chuyện đột xuất. À, mấy hôm trước cảm ơn nhà thím đã cho mấy cái xương ống nhé. Hai mẹ con ta hầm xương nấu với củ cải, thế là có đồ ăn cho cả hai ngày rồi."

Vương thị cũng cười theo: "Người nhà cả, khách sáo làm gì!"

Nói rồi, bà lại nhìn sang cô bé kia: "Tú Lan, con cũng đến à, hôm qua hai mẹ con không tới, Ngọc Chi nhà ta nhớ con lắm đấy!"

Cô bé tên Tú Lan này quả thực có dáng vẻ rất ưa nhìn, gương mặt trái xoan, làn da hơi ngăm đen, mày liễu, mắt phượng, sống mũi cao, trông vô cùng xinh đẹp đoan trang.

Nàng ấy cười rạng rỡ đáp một tiếng, chào hỏi cả ba người Trần gia, sau đó mở chiếc ô ra rồi cắm ở phía đông sạp thịt.

Ngọc Chi chỉ mỉm cười, không nói gì nhiều.

Triệu đại tẩu đặt chiếc gùi xuống, sau đó bà ấy cùng Tú Lan trải một tấm vải dầu hình chữ nhật ra dưới tán ô, rồi lấy từ trong gùi ra từng túi vải nhỏ đặt lên trên. Bấy giờ Ngọc Chi mới nhận ra, thì ra hai mẹ con Triệu đại tẩu bán các loại gia vị như hoa hồi, tiểu hồi hương, hồ tiêu, xuyên tiêu, ma tiêu và ớt khô. Thấy vậy, trong lòng nàng bất giác nảy ra một ý.

Vốn là người làm việc gì cũng chu toàn, nên dù trong lòng đã có ý tưởng, nàng vẫn không nói ra ngay mà chỉ lặng lẽ tính toán trong đầu.

Đợi sạp hàng của nhà mình được bày biện xong xuôi, Tú Lan liền đi tới chỗ Ngọc Chi, đứng sát vào nàng rồi khẽ hỏi: "Ngọc Chi, sao hôm kia tỷ không tới vậy?"

Ánh mắt Ngọc Chi thoáng nét u sầu. Nàng liếc nhìn Tú Lan, hạ giọng đáp: "Nhà ta có chút chuyện..."

Tú Lan liếc nhìn Trần Diệu Tổ đang đứng ở một bên, rồi xách hai chiếc ghế đẩu nhỏ ra, cùng Ngọc Chi ngồi xuống. Bấy giờ nàng mới hạ thấp giọng hỏi: "Có phải là chuyện Thủ Bị lão gia trong thành mua người không?"