Chương 17

Vương thị suy nghĩ một lát, rồi không khỏi thở dài: “Khó lắm con ơi! Con xem bộ dạng của cha con thì biết…”

Ngọc Chi cụp mắt xuống, thản nhiên đáp: “Sau này chúng ta kiếm được tiền, trong tay có của ăn của để, thì dẫu không có cha nữa, cũng có sao đâu!”

Nghe vậy, Vương thị suy đi tính lại một hồi, mới nhận ra lời của Ngọc Chi quả thực rất có lý. Nếu không phải vì cần dựa vào Trần Diệu Tổ để kiếm tiền lo cho gia đình, thì có lẽ người chồng này của bà, không có lại càng tốt hơn!

Ngọc Chi không nói thêm gì nữa, chỉ lẳng lặng ăn cơm, nhai kỹ nuốt chậm.

Bây giờ thân thể nàng vẫn còn yếu ớt lắm, nếu bà nội thật sự muốn bán nàng, e rằng nàng đến sức chạy trốn cũng không có, chứ đừng nói đến chuyện làm được việc gì khác.

Thôi thì cứ dưỡng cho khỏe người đã, rồi tính sau vậy!

Trước khi đi ngủ, Ngọc Chi vào gian buồng tối phía Nam nơi mình ở, sờ thử tấm chăn rồi lại sờ đến tấm đệm, nàng phát hiện ra chăn tuy dày nhưng lại quá cứng, không đủ ấm; còn đệm thì lại hơi mỏng, nằm không được êm ái cho lắm.

Nàng nghĩ ngợi một chút, bèn đi tìm Vương thị: “Mẹ ơi, chăn trên giường của con cứng quá, đệm thì lại mỏng quá. Mẹ có chăn mới không ạ?”

Vương thị đang gấp chăn màn, nghe Ngọc Chi nói vậy thì không khỏi bật cười: “Có thì có đấy, nhưng đó là của hồi môn mà bà ngoại cho mẹ, mẹ vẫn luôn không nỡ dùng…”

Ngọc Chi vừa nghe là biết ngay Vương thị không nỡ, liền bước tới, níu tay bà làm nũng: “Mẹ ơi, buổi tối con lạnh không ngủ được…”

Vương thị liền cắn răng quyết định: “Thôi được rồi, ai bảo ta lại là mẹ ruột của con chứ!”

Nói rồi, bà lấy chìa khóa, mở chiếc tủ quần áo bằng gỗ sơn đỏ đã sờn màu, từ bên trong ôm ra một chiếc chăn hoa dày cộm, đặt lên giường.

Ngọc Chi đưa tay sờ thử, cảm thấy cũng khá mềm mại và dày dặn, chỉ là vì để trong tủ đã lâu nên có thoang thoảng mùi long não.

Nàng vội nói: “Mẹ ơi, còn ga giường với vỏ gối nữa ạ!”

Vương thị lẩm bẩm trong miệng: “Ga giường với vỏ gối vừa mới thay, giờ lại đòi thay nữa, con bé này, đúng là đồ cầu kỳ rách việc…”

Tuy miệng thì cằn nhằn như vậy, nhưng vì thương con gái hết mực, bà lại đi tìm một bộ ga giường và vỏ gối sạch sẽ đưa cho Ngọc Chi, rồi tự mình ôm chiếc chăn kia sang trải giúp con.

Hai mẹ con loay hoay một lúc, cuối cùng cũng trải lại giường xong xuôi. Chiếc chăn cũ được dùng làm đệm, ga giường và vỏ gối đều được thay mới, cả bộ chăn đệm giờ đây vừa mềm mại vừa dày dặn, tỏa ra mùi hương hỗn hợp của nắng và long não.

Sau khi rửa mặt xong, Ngọc Chi vừa mới nằm xuống thì Vương thị lại đi vào, giúp nàng đắp lại chăn cho ngay ngắn. Bà nhìn con gái một lượt, thấy mọi thứ đã tươm tất, lúc này mới đứng dậy định rời đi.

Ngọc Chi được đắp chăn kín mít, khẽ hỏi: “Mẹ ơi, cha vẫn chưa về ạ?”

Vương thị hừ một tiếng, đáp: “Cha con thì vẫn cái nết cũ thôi, tối nào cũng phải ngồi ở bên nhà chính đến nửa đêm mới về, thật không hiểu ông ấy có bao nhiêu chuyện để nói với ông bà nội con nữa!”

Ngọc Chi đã mệt lả, nàng nhắm mắt lại, không nói thêm gì nữa.

Vương thị thấy vậy, bèn thổi tắt ngọn đèn dầu, rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Trong phòng thoang thoảng mùi khét đặc trưng sau khi đèn dầu bị thổi tắt, giữa mùi hương ấy, Ngọc Chi chìm sâu vào giấc mộng triền miên.

Lúc Ngọc Chi bị Vương thị gọi dậy, bên ngoài trời vẫn chưa sáng hẳn, mưa đang rơi tí tách, cái lạnh thấm vào da thịt.

Vương thị đặt một chiếc áo bông nhỏ lên giường Ngọc Chi: “Hôm nay trời lạnh, con mặc thêm áo bông vào đi.”

Ngọc Chi nhanh chóng ngồi dậy khỏi chăn ấm, cầm lấy chiếc áo bông rồi mặc vào.

Vương thị lấy làm lạ: “Ủa? Mọi ngày gọi con dậy phải gọi năm lần bảy lượt, sao hôm nay lại dậy nhanh thế?”

Ngọc Chi ngước mắt nhìn Vương thị: “Chẳng phải con phải đi theo mẹ và cha sao? Lỡ như hai người đi rồi, bà nội bán con đi thì phải làm sao ạ?”

Trong gian phòng ngủ mờ tối, đôi mắt hạnh của Ngọc Chi sáng lấp lánh, khiến Vương thị nhìn mà thấy xót xa trong lòng. Bà gượng cười nói: “Phải rồi nhỉ, con xem mẹ con này, chuyện vừa nói xong chốc lát đã quên mất, trí nhớ còn không bằng con gái của mẹ nữa!”

Rửa mặt xong, Ngọc Chi thấy trên chiếc bàn nhỏ ở gian ngoài chỉ có hai bát canh bột ngô nấu rau xanh, bèn hỏi: “Cha ăn cơm ở nhà chính ạ?”

Vương thị đưa cho Ngọc Chi một chiếc thìa sứ, miệng đáp: “Ông ấy cũng muốn lắm chứ, nhưng làm gì có thời gian, còn phải gánh vác cả một gia đình lớn thế này!”

Bà cũng ngồi xuống rồi nói tiếp: “Hôm nay cha con mua lợn của nhà Dương đại lang ở chùa Dương Quan, trời chưa sáng đã đi mổ lợn rồi. Lát nữa sẽ để lại nửa con cho nhà Đường Nhị Bảo ở chùa Dương Quan bán giúp, cha con sẽ gánh nửa con còn lại về nhà mình bán. Chứ chợ ở trấn Tây Hà của mình nhỏ, một ngày không bán hết nhiều thịt như vậy đâu.”