Bánh xà phòng rửa tay này được làm từ dầu bông, nên sau khi rửa xong tay có một mùi hơi là lạ.
Ngọc Chi rửa tay xong, không kìm được bèn đưa lên mũi ngửi thử, cảm thấy mùi này tuy có hơi là lạ, nhưng cũng không đến nỗi khó ngửi.
Thật ra ở kiếp trước, nhà nàng cũng dùng xà phòng làm từ dầu bông để giặt giũ và rửa tay. Mãi sau khi vào Vĩnh Thân Vương phủ, nàng mới bắt đầu được dùng các loại xà phòng thơm để rửa tay rửa mặt, còn quần áo của nàng thì có người hầu riêng dùng xà phòng thơm giặt sạch rồi lại dùng l*иg xông hương cho thơm...
Bây giờ nghĩ lại, thật cứ như đã qua một kiếp -- không, đúng là đã qua một kiếp thật rồi.
Rửa tay xong, Ngọc Chi chậm rãi bước trở lại gian nhà phía đông.
Lúc này, Vương thị đã múc cháo ngô xong, thấy Ngọc Chi đi vào, bà vội đưa đũa và bánh màn thầu bột ngô cho nàng: "Mau ăn đi con gái của ta, hôm nay chắc con đói lả rồi!"
Ngọc Chi gắp một miếng củ cải bỏ vào miệng.
Củ cải vừa vào miệng đã tan ra, còn thoang thoảng mùi thịt, không ngờ lại không khó ăn.
Đã rất nhiều năm rồi nàng không ăn những món ăn đạm bạc thế này.
Ngọc Chi đang định gắp thêm ít lá cải thảo để nếm thử, nào ngờ Vương thị lại đưa một cái đĩa nhỏ đến trước mặt nàng, trên đĩa là mấy lát thịt ba chỉ bóng mỡ.
Thấy Ngọc Chi ngây người ra, Vương thị khẽ cười: "Con gái của ta, đây là mẹ giấu riêng cho con đấy, mau ăn đi, nếu để bà nội con phát hiện thì đêm nay cả nhà chúng ta đừng hòng được ngủ yên!"
Ngọc Chi ngoan ngoãn gắp một miếng thịt ba chỉ bỏ vào miệng.
Thịt ba chỉ thái hơi dày, hơn nữa còn chưa luộc sơ mà đã cho thẳng vào chảo xào nên hơi dai, nhưng dù sao vẫn rất thơm.
Sở dĩ Ngọc Chi được sủng ái ở Vĩnh Thân Vương phủ, ngoài nhan sắc xinh đẹp ra, còn là nhờ tài nấu ăn khéo léo.
Năm đó, nàng có thể từ một nha hoàn bình thường trong bếp nhỏ của vương phủ từng bước leo lên, một trong những nguyên nhân quan trọng chính là nhờ tài nấu nướng học được từ một đầu bếp già.
Ngọc Chi ăn xong miếng thịt, lúc này mới nhìn sang Vương thị, nhỏ giọng nói: "Mẹ ơi, khi xào thịt ba chỉ, đáng lẽ mình nên dùng hoa hồi nấu nước trước, rồi cho thịt vào luộc sơ đến khi chín khoảng bảy phần thì vớt ra thái lát, thịt thái càng mỏng càng tốt. Ngoài ra, lúc xào thì cho thêm chút rượu nấu ăn, đến khi bắc ra thì cho thêm một ít đường, vị sẽ ngon hơn nhiều."
Vương thị nghe xong, liền bật cười: "Con gái của ta ơi, nấu nồi lớn cho cả nhà thì làm gì có chuyện cầu kỳ như vậy, đợi sau này ra ở riêng rồi, mẹ sẽ làm món thịt ba chỉ xào theo cách con nói!"
Bà vừa nói, vừa đưa một bát cháo ngô nóng hổi cho Ngọc Chi.
Ngọc Chi đặt bát xuống, gắp một miếng thịt cho Vương thị, rồi khẽ hỏi: "Mẹ, ông bà nội chắc sẽ không đồng ý cho ra ở riêng đâu nhỉ?"
Hai vợ chồng Trần Phú Quý và Cao thị mới năm mươi tuổi, thân thể vẫn còn khỏe mạnh như vậy, thế mà lại cứ nhất quyết ở nhà để các con trai nuôi. Cha mẹ như vậy sao có thể để con trai ra ở riêng được chứ?
"Họ sẽ không đồng ý đâu," Vương thị cười lạnh một tiếng: "Nhưng nếu không ra ở riêng, sớm muộn gì chúng ta cũng bị họ ăn thịt lóc xương, hút cạn tủy cho mà xem!"
Bà đặt đũa xuống, hậm hực nói: "Cao thị bây giờ chẳng phải đang làm ầm lên đòi bán con đi để chuẩn bị của hồi môn cho Trần Kiều Nương đó sao!"
Đôi mắt Ngọc Chi bỗng sáng rực lên: "Nếu đã vậy, mẹ ơi, chúng ta hãy nghĩ cách nào đó thật hay, để ông bà nội không thể không đồng ý cho chúng ta ra ở riêng!"