Chương 14

Bên trong gian chính của dãy nhà phía đông, ngọn đèn dầu leo lét như hạt đậu.

Ngọc Chi đang một mình lặng lẽ ngồi đó, chìm trong dòng suy tư của riêng mình.

Bên ngoài, đủ thứ âm thanh hòa lẫn vào nhau: nào là tiếng nói chuyện từ gian nhà chính, tiếng rau xanh cho vào chảo dầu nóng kêu "xèo" một tiếng từ dưới bếp, rồi cả tiếng chó sủa của nhà hàng xóm phía đông và tiếng gió đêm rít "ù ù" qua kẽ lá. Tất cả những âm thanh ấy, càng làm nổi bật sự tĩnh mịch đến lạ thường bên trong căn phòng.

Ngọc Chi cứ ngồi ngẩn ngơ như vậy, trong đầu chỉ toàn là A Thấm của nàng.

A Thấm của nàng mới sáu tuổi, mái tóc vừa đen vừa mềm, đôi mắt to tròn với hàng mi cong vυ"t. Mỗi khi cười, hai bên má trắng nõn lại lúm đồng tiền xinh xắn, còn lúc ngủ thì thằng bé cứ thích rúc vào lòng nàng, miệng thỉnh thoảng lại chép chép...

A Thấm của nàng mới năm tuổi đã được vào thư phòng học chữ rồi. Thằng bé nhỏ nhắn, mềm mại là thế, mà đã thuộc làu cả "Tam Tự Kinh" và "Thiên Gia Thi"...

Càng nghĩ, Ngọc Chi lại càng cảm thấy lạnh lẽo đến thấu xương. Nàng bất giác vòng tay ôm lấy ngực, cả người co rúm lại trên ghế. Ngay lúc đó, hình ảnh gương mặt tròn nhỏ, trắng trẻo của Chương Vương phi lại hiện về trong tâm trí nàng.

Chương Vương phi tuy đã ngoài hai mươi, nhưng trông vẫn như một tiểu tiên nữ. Nàng ta có vóc người nhỏ nhắn xinh xắn, mái tóc đen dày óng ả, gương mặt tròn nhỏ trắng như tuyết, mày liễu cong cong, đôi mắt to tròn mỗi khi cười lại cong lên như vầng trăng khuyết, vừa đáng yêu lại vừa ngọt ngào.

Thế nhưng, Ngọc Chi luôn biết rõ một điều. Trước mặt Vĩnh Thân vương Lâm Hân, Chương Vương phi mãi mãi là một tiểu tiên nữ ngây thơ, đáng yêu và ngọt ngào; nhưng trước mặt nàng, nụ cười của nàng ta lại ẩn chứa nọc độc, lời nói thì đầy gai nhọn.

Ngọc Chi biết mình chính là bị Chương Vương phi hạ độc mà chết. Bởi lẽ, bào huynh của Chương Vương phi là Chương Đoan đang giữ chức Tiết độ sứ Tây Nam, mà vùng Miêu Cương nơi sản sinh ra các loại kỳ độc lại chính là địa phận cai quản của Chương Đoan.

Mười năm đã trôi qua rồi, Chương Vương phi bây giờ chắc cũng đã ngoài ba mươi, không biết có còn "cầm sắt hòa minh", "vợ chồng ân ái" với Vĩnh Thân vương nữa không.

Giữa ánh đèn vàng vọt, Ngọc Chi bất giác nở một nụ cười lạnh lẽo.

Lâm Hân và Chương Lâm, một kẻ thì ích kỷ, một kẻ lại tàn độc, quả đúng là một cặp trời sinh đất tạo. Thôi thì, chúc cho hai người họ đời đời kiếp kiếp ân ái mặn nồng, vĩnh viễn không bao giờ xa cách!

Đúng lúc này, từ gian nhà ngoài bỗng vọng vào tiếng cười trong trẻo của một cô gái, có lẽ là giọng của Trần Kiều Nương.

Dòng suy nghĩ của Ngọc Chi lại một lần nữa quay về với A Thấm.

Năm nay A Thấm đã mười sáu tuổi rồi, không biết thằng bé đã cao lớn đến đâu? Dung mạo chắc cũng không thay đổi nhiều đâu nhỉ?

Nàng vốn có vóc người cao ráo, mà con trai thì thường giống mẹ, nên chắc chắn A Thấm cũng sẽ cao ráo, dong dỏng!

Nghĩ đến một Lâm Thấm cao lớn nhưng vẫn giữ gương mặt trắng trẻo non nớt, đôi mắt to tròn đen láy, đôi môi tựa như cánh hoa hồng, Ngọc Chi bất giác mỉm cười.

Dù sao đi nữa, vẫn phải tìm cách kiếm tiền để lên kinh thành thôi!