Trời dần sẩm tối, Vương thị bắt đầu giúp Trần Diệu Tổ dọn hàng, Ngọc Chi cũng thử bước lên phụ giúp.
Lúc đầu nàng còn hơi chậm, nhưng rất nhanh đã quen tay.
Sau khi dọn dẹp xong sạp thịt, Trần Diệu Tổ kéo xe đi trước, Vương thị và Ngọc Chi đi theo sau. Cả ba người cùng đi về nhà.
Chẳng biết gió nổi lên từ lúc nào. Gió rít từng cơn u u, thổi cành cây ven đường kêu răng rắc.
Chiếc áo bông màu hồng đào đã ngả màu trên người Ngọc Chi cũng bị gió thổi thấu qua, lạnh đến mức nàng bất giác co rúm người lại.
Vương thị vừa đi theo xe, vừa bàn tính với Trần Diệu Tổ: "Số thịt thừa hôm nay, hay là chúng ta cứ ướp trước đi, để mai làm thành thịt khô bán cùng một thể. Còn lại mấy khúc xương ống thì mang về hầm canh, cho thêm ít rau xanh với mì sợi, để Ngọc Chi cũng được ăn một bát cho nóng người..."
Trần Diệu Tổ chỉ im lặng kéo xe đi thẳng. Trong lòng ông thầm nghĩ: Vương thị đúng là nghĩ nhiều rồi, mọi việc trong nhà đều do mẹ quyết, tự có mẹ sắp đặt. Vương thị là con dâu, đương nhiên phải nghe lời mẹ chồng!
Vương thị đang nói một tràng, bỗng phát hiện con gái đâu mất, bèn vội vàng quay lại tìm. Bà thấy trong ánh chiều tà mờ mịt, Ngọc Chi đang lủi thủi bước đi một mình, trông càng thêm gầy gò, nhỏ bé và đáng thương...
Nước mắt bà suýt nữa đã trào ra. Bà cũng chẳng buồn để ý đến Trần Diệu Tổ nữa, mà bước tới nắm lấy bàn tay trái vừa lạnh vừa mềm của Ngọc Chi, rồi dắt nàng đi về phía trước.
Lúc về đến nhà, trời đã tối hẳn. Trong nhà đã lên đèn, gian chính, sương phòng phía tây nơi nhà ba ở và nhà bếp đều hắt ra ánh đèn dầu vàng vọt, trông có chút ấm áp. Chỉ riêng sương phòng phía đông của nhà cả là cửa đóng then cài, không hề lên đèn.
Trần Diệu Tổ đang thu dọn xe ở ngoài sân.
Vương thị sợ Ngọc Chi lạnh, bèn mở cửa phòng trước, đưa Ngọc Chi về sương phòng phía đông.
Bà thắp đèn dầu đặt lên chiếc bàn dài ở gian ngoài, rồi nhỏ giọng dặn dò Ngọc Chi: "Con đã đói hai ngày rồi, người vẫn chưa khỏe hẳn, cứ ngồi trong phòng nghỉ ngơi đi. Ai gọi cũng đừng ra ngoài, bên ngoài đã có mẹ lo liệu."
Ngọc Chi khẽ "vâng" một tiếng rồi ngồi xuống ghế.
Vương thị thu xếp cho Ngọc Chi xong xuôi, vừa bước ra ngoài đã nghe thấy tiếng mẹ chồng Cao thị đang nói chuyện với Trần Diệu Tổ ở ngoài sân: "Trong bếp chỉ có mỗi mình Đổng thị đang nhóm lửa nấu cơm, Vương thị với con Ngọc Chi đã về rồi, sao không vào phụ một tay?"
Vừa thấy Vương thị từ sương phòng phía đông đi ra, Cao thị chẳng thèm nhìn bà lấy một cái, mà hỏi thẳng Trần Diệu Tổ: "Hôm nay kiếm được bao nhiêu tiền?"
Trần Diệu Tổ lấy hộp tiền ra đưa cho Cao thị: "Mẹ, trừ tiền vốn đi, hôm nay tổng cộng kiếm được chín mươi mốt văn tiền."