Chương 37

Vân Trúc hỏi Bạch Lộ, “Đói không?”

“Cái gì?” Bạch Lộ còn đắm chìm ở chuyện thêu phẩm, tâm tình có chút ủ rũ.

Vân Trúc chỉ chỉ tiệm bánh bao, “Ta muốn ăn, nếu không chúng ta mua mấy cái đi.”

Bạch Lộ do dự một chút, nếu dựa vào tính tình của nàng chắc chắn là không dám bỏ tiền để ăn bánh bao. Nhưng nếu tẩu tử muốn ăn, với lại hôm nay cũng kiếm lời, nàng cắn răng một cái nói, “Được, muội mời tẩu ăn.”

“Là tẩu mời ngươi ăn, tiểu cô nương, nên vui vẻ một chút.” Vân Trúc chạy lên phía trước, hỏi lão bản, “Bánh bao bán thế nào a?”

Lão bản nương thấy có khách tới, gương mặt tươi cười nói: “Chay một văn tiền, nhân hai văn. Nhưng nếu cô nương mua ba cái nhân thịt, chỉ mất năm văn thôi. Bánh bao nhà ta vừa to vừa nhiều nhân, bảo đảm chỉ cần ăn một cái liền no bảy tám phần.”

Nhìn bánh bao ở l*иg hấp nóng hổi, hương thơm tỏa ra, Vân Trúc có chút them. Lại nghĩ trong nhà gần đây cũng chưa có ăn qua thịt, Vân Trúc hạ quyết tâm, “Cho ta bảy cái bánh bao nhân thịt.”

“Được rồi, tính cô nương mười hai văn.” Không nghĩ tới nàng sẽ mua nhiều như vậy, lão bản nương thực sự vui vẻ.

“Nhị tẩu!” Bạch Lộ không nghĩ tới tẩu tử lại mua nhiều như vậy, gấp đến độ kêu to.

Vân Trúc làm như không thấy, vui sướиɠ cùng lão bản nương hoàn thành giao dịch, lôi kéo Bạch Lộ liền đi.

“Tẩu……” Bạch Lộ còn muốn nói nữa, lại bị Vân Trúc nhét bánh bao vào miệng.

“Ăn ngon đúng không.” Vân Trúc cũng ăn một cái, nhân thịt heo, bỏ thêm một chút rau xanh. Mặc dù bánh bao không mịn lắm, nhưng so với bánh báo hiện đại do máy móc làm được thì bánh bao thời này vị thơm ngon hơn nhiều.

Vừa ăn vừa đi, chả mấy chốc hai người đến chỗ cây đa, Cố Thanh Minh, Cố đại ca đều đã đứng đợi ở đây. Vân Trúc đem bánh bao phân cho bọn họ, “Đều đói bụng đi, mau nhanh ăn.”

Cố đại ca há mồm muốn nói chuyện, Vân Trúc liền nói luôn, “Mua đều mua rồi, trong nhà mỗi người một cái.”

Cố đại ca:…… Tuy có chút tiếc nhưng mà quả thực bánh báo thịt thật thơm, ngon.

Lên xe, Vân Trúc hỏi Cố Thanh Minh, “Giang đại phu nói như thế nào?”

Nàng thật sự rất tò mò về công hiệu của nước linh tuyền.

Trừ bỏ Cố Thanh Minh, nàng còn cấp Vân Tùng cùng người Cố gia uống, nhưng mọi người phản ứng cùng nàng giống nhau, trừ bỏ cảm thấy ấm áp, có sức lực, thì không có cảm giác gì khác.

Nghe nàng hỏi cái này, Cố đại ca cười nói, “So với lúc trước khá hơn nhiều, Giang đại phu nói bệnh có dấu hiệu chuyển biến tốt, có hi vọng sẽ trị khỏi.”

Vân Trúc nhướng mày, như vậy thần kỳ?

Cố Thanh Minh như trút được gánh nặng, cũng cười cười, tuy rằng không biết vì sao lại chuyển biến tốt, nhưng có hi vọng khỏi bệnh khiến hắn cảm thấy cả người hưng phấn.

“Ông trời rủ lòng thương.”

Tin tức lớn như vậy khiến Bạch Lộ rốt cuộc đem chuyện ở phường thêu vứt qua một bên, trêu ghẹo nói: “Muội nghĩ là bởi vì nhị tẩu, hai người là trời sinh một đôi, nhị tẩu vào cửa nhị ca liền tốt rồi.”

Vân Trúc:…… Không thể không nói cô nương này đoán trúng, xác thật cùng nàng có quan hệ. Nhưng nàng quyết không thể thừa nhận.

“Ta là cảm thấy trong nhà trên dưới một lòng, cảm động đến ông trời nên mới giúp chúng ta a .”

Cố đại ca ngồi ở đằng trước cười ha ha, “Mặc kệ nói như thế nào, đều là chuyện tốt, là chuyện tốt.”

Đệ đệ thân thể không tốt giống như cục đá đè ở trong long hắn, hiện giờ rốt cuộc tốt rồi. Còn về Thuần Nương…… thôi, ngày sau lại tính vậy.