Chương 6

“Đến lúc đó, thôn nữ quê mùa như con chắc chắn sẽ bị vứt bỏ như chiếc giày rách, thậm chí còn trở thành một vết nhơ của hắn, bị hắn xem là nỗi sỉ nhục.”

“Đã nhìn rõ con đường phía trước không phải đường lành, người trong mộng chẳng phải lương nhân, con quyết định nghe theo lời cha mẹ, từ hôn để chọn rể hiền khác, mong bác cả đừng khuyên thêm nữa.”

Bác cả nghe vậy, vừa tức vừa hoảng, đang định mở miệng phản bác thì Trần Hương Hà lên tiếng gián đoạn: “Chị dâu, con bé đã quyết tâm rồi, chị đừng nói nhiều nữa. Cổ Ngô Nhi bị thương, nói chuyện khó khăn, chị để cho con bé nghỉ ngơi đi.”

Lý Vân Sơn cũng là người cưng con gái, nghe vợ nói vậy vội vàng phụ họa: “Mẹ nó nói đúng đấy chị dâu, Ngô Nhi vừa từ quỷ môn quan trở về, cần phải tĩnh dưỡng. Đã Ngô Nhi nhất quyết không chịu vào nhà họ Hà, thì sau này đừng nhắc đến chuyện hôn sự hai nhà nữa.”

Bác cả tức điên người: “Chú hai, thím hai, hai người đừng có mà tự hại mình, mối nhà họ Hà đó có đốt đèn l*иg đi tìm cũng không ra đâu.”

Trần Hương Hà tỏ vẻ không vui, mặt mày cau có.

Lý Vân Sơn tái mặt, trầm giọng nói: “Chị dâu, đừng nhắc lại việc này nữa.”

Bác cả thấy nhà chú hai vốn hiền lành dễ bảo nay lại giận thật, bên cạnh bà ta không có ai chống lưng, một thân một mình cũng hơi chột dạ, hừ lạnh một tiếng: “Đồ không biết điều, sau này có ngày các người phải hối hận.”

Dứt lời, bà ta đùng đùng bỏ đi.

Lý Thê Ngô xúc động nhìn hai ông bà, trong đáy mắt như chứa đầy ánh sao.

“Cha, mẹ, cảm ơn hai người.”

Trần Hương Hà yêu thương xoa đầu con gái, cười dịu dàng: “Ngô Nhi hiểu chuyện rồi, còn biết cảm ơn mẹ nữa.” Trước đây đứa nhỏ này được nuông chiều từ bé, đâu có biết nói lời cảm ơn là gì. Từ lúc nó lớn đến giờ, đây là lần đầu tiên bà thấy nó hiểu chuyện như vậy.

Lý Vân Sơn cũng cười không khép được miệng: “Ngô Nhi của cha thật ngoan, con đừng để bụng lời bác cả con nói. Lúc con chào đời ráng chiều rợp trời, điềm lành liên tiếp, số mệnh con chắc chắn đại phú đại quý. Từ hôn với nhà họ Hà, sau này cha sẽ tìm cho con mối khác tốt hơn.”

Lý Thê Ngô cười “vâng” một tiếng.

Tuy biết mấy chuyện ráng chiều, điềm lành đều là mê tín, nhưng nghe được những lời ấm lòng như vậy của cha mẹ, cô vẫn không nén được niềm vui.

Có lẽ xuyên không về thời cổ đại này cũng không hoàn toàn là chuyện xấu, ít nhất cô cũng cảm nhận được tình thân quý giá mà trước kia khó có được.