Chương 4

Hầu như đều là anh trai và em trai bị sai bảo nhiều hơn.

Cô hoàn toàn như một thiên kim, được nuôi dưỡng đến mức dung mạo như hoa như ngọc, kiều diễm vô song, là mầm non mỹ nhân nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn.

Thấy bác gái cả hớn hở định đi ra ngoài, Lý Thê Ngô nén đau mở miệng, lúc nãy treo cổ bị thương nên giờ cổ họng muốn nói chuyện cũng vô cùng đau đớn khó chịu: “Bác cả... bác đừng đi.”

Rồi cô quay sang nhìn cha mẹ đang lén lau nước mắt: “Cha... mẹ, con gái đã chết một lần, nay đã hoàn toàn tỉnh ngộ. Cha mẹ là người đối đãi với Thê Ngô tốt nhất trên đời này, lời cha mẹ nói chắc chắn không sai. Thân phận làm thϊếp thấp hèn, chẳng khác nào món hàng mua bán, nếu Hà Trọng Lâm kia thật lòng với con, sao nỡ để con làm thϊếp? Đây không phải mối lương duyên tốt, không cần cũng được.”

Lý Thê Ngô có linh hồn hiện đại, từ nhỏ đã tiếp thu chế độ một vợ một chồng, sao có thể cam tâm làm thϊếp!

Tuy Hà Trọng Lâm mười chín tuổi đã đỗ cử nhân, là tài tử số một số hai ở huyện Thanh Dương, nhưng có câu nói rất hay, thà làm vợ kẻ khó, còn hơn làm thϊếp nhà giàu. Nguyên chủ ngốc nghếch chịu để bản thân thiệt thòi, còn cô thì không nhé.

Cô luôn tin rằng, dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình.

Lý Vân Sơn và Trần Hương Hà sững sờ khi nghe con gái nói vậy, sợ mình nghe lầm nên trợn mắt nhìn cô.

“Ngô Nhi, con nói con không muốn làm thϊếp nữa sao?” Lý Vân Sơn không nhịn được hỏi lại lần nữa.

Trần Hương Hà cũng mở to mắt nhìn Lý Thê Ngô chằm chằm, vừa lo lắng thấp thỏm vừa mong chờ câu trả lời của cô.

Lý Thê Ngô: “Đúng, con không làm thϊếp.”

Lý Vân Sơn và Trần Hương Hà nhìn nhau, cuối cùng hai người cũng thở phào nhẹ nhõm.

Trần Hương Hà kích động cam đoan: “Ngô Nhi, sau này mẹ nhất định sẽ tìm cho con một mối hôn sự như ý, tuyệt đối không để con phải chịu ấm ức.”

Lý Vân Sơn cũng gật đầu lia lịa.

Bác gái cả thấy vậy thì không chịu, bà ta còn đang chờ gả cháu gái vào nhà họ Hà để con trai được hưởng ké quan hệ với nhà đó.

Tuy là đồng môn với Hà Trọng Lâm, nhưng con trai bà ta mười chín tuổi vẫn là học trò chưa thi tú tài, so với cái danh thiên tài mười chín tuổi đỗ cử nhân của Hà Trọng Lâm thì đúng là một trời một vực.

Nói câu khó nghe, nếu không có mối quan hệ thân thiết hơn, sau này con trai bà ta muốn gặp mặt Hà Trọng Lâm cũng khó, chứ đừng nói đến chuyện kiếm chác lợi lộc gì từ gã.