“Khóc, các người chỉ biết khóc, bây giờ khóc thì có ích lợi gì? Nếu sớm đồng ý cho cháu gái làm thϊếp cho Hà cử nhân kia, thì nó đâu có nghĩ quẩn tìm đến cái chết.”
“Hu hu hu, Ngô Nhi của mẹ ơi, mẹ biết sai rồi. Chỉ cần con tỉnh lại, mẹ nhất định không ép buộc con nữa, mẹ sẽ đồng ý cho con đến nhà họ Hà làm thϊếp.”
“Cha cũng đồng ý, chỉ cần Ngô Nhi tỉnh lại, bất kể con làm gì, cha cũng sẽ không cản con nữa.”
Tiếng chửi mắng khắc nghiệt của một người phụ nữ xen lẫn với tiếng khóc hối hận của một đôi nam nữ khác loáng thoáng truyền vào tai Lý Thê Ngô.
Lý Thê Ngô chỉ cảm thấy cổ đau nhức quá trời, cứ như thể đã bị gãy lìa vậy.
Cô bất giác đưa tay muốn sờ lên cổ, nhưng toàn thân chẳng còn chút sức lực nào, căn bản không thể cử động nổi.
Trong ký ức cuối cùng, cô nhớ máy bay gặp luồng khí mạnh nên xảy ra sự cố, cô đang đeo mặt nạ dưỡng khí theo sự hướng dẫn của tiếp viên hàng không, ngay sau đó máy bay rơi tự do, cảm giác mất trọng lượng mãnh liệt khiến cô lập tức mất ý thức...
Lẽ ra cô đã chết rồi, vậy mà giờ bên tai lại có tiếng khóc lóc nói chuyện, chẳng lẽ cô đã được cứu?
Cô gắng sức mở mắt, đập vào mắt là tấm màn giường cũ màu xanh lam.
Bên giường còn có một đôi vợ chồng trung niên đang ngồi xổm.
Họ tầm bốn mươi tuổi, mặc trang phục cổ trang, búi tóc kiểu xưa.
Người đàn ông tướng mạo hiền lành, da dẻ vàng vọt, dáng người cao gầy, mặc bộ áo ngắn vải thô, trên áo còn chằng chịt những miếng vá.
Người phụ nữ đã có tuổi, sắc mặt tiều tụy nhưng vẫn khó che giấu được nét thanh tú, mặc váy áo vải thô, trên người cũng chẳng ít miếng vá, trông họ như một đôi vợ chồng nghèo khổ thời xưa.
Lý Thê Ngô ngây ra.
Chẳng lẽ... cô đã xuyên không?
“Ngô Nhi, con tỉnh rồi sao?” Người phụ nữ thanh tú thấy cô mở mắt thì mừng rỡ khôn xiết, kích động nắm chặt tay cô, nước mắt tuôn rơi lã chã: “Tỉnh là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi. Sau này Ngô Nhi muốn làm gì, mẹ sẽ chiều theo con, ngàn vạn lần đừng làm chuyện dại dột nữa.”
Dứt lời, người đàn ông bên cạnh cũng vội tiếp lời, hốc mắt ông đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: “Mẹ con nói đúng đấy, con muốn vào nhà họ Hà thì cứ vào đi, cha mẹ không ngăn cản nữa đâu. Chỉ là sau này nếu sống không tốt ở nhà họ Hà, con cứ trở về, cha mẹ mãi mãi là chỗ dựa của con.”
Lý Thê Ngô nghe lời lẽ của đôi vợ chồng, nhìn một người đang khóc không ngừng, một người đang cố nén nước mắt, trong lòng bỗng thấy nghẹn ngào khó chịu và dâng lên một nỗi xót xa khó tả.