Kế hoạch tốt như vậy, làm sao bọn họ có thể dễ dàng thả người? Giờ Thẩm Thanh mà đi thì đống việc ngoài đồng ai sẽ làm? Thân thể Thẩm Tráng còn chưa lớn đâu, dù là cháu vàng cháu ngọc hay ông già trong nhà, Thẩm lão nương đều không nỡ để họ mệt mỏi.
Sắc mặt Thẩm Chí Cao đỏ bừng, hậm hực nói: “Ta không nói nhất định phải hòa ly với nương ngươi, chỉ cần bà ta đồng ý làm lẽ để Kiều Phượng làm vợ lớn thì nhà họ Thẩm vẫn sẽ cho bà ta cơm ăn. Thằng ranh con ngươi dám phản... Á á!”
Lời còn chưa dứt, Miêu Vượng đã không nhịn nổi nữa, bật dậy đấm thẳng một cú vào mặt Thẩm Chí Cao: “Ngươi đúng là không biết xấu hổ! Còn bắt tỷ ta làm lẽ cho ngươi à? Ngươi không nhìn lại cái bản mặt già nua của mình xem, có xứng đáng không?”
Lúc nãy, Miêu Hưng và Miêu Vượng đã âm thầm bàn bạc với nhau. Họ không phải không biết những ngày tháng Miêu thị ở nhà họ Thẩm khổ cực thế nào. Nhưng ở trong thôn, chuyện đàn ông đánh vợ thì có gì lạ đâu? Còn chuyện bị bắt làm thêm chút việc nhà lại càng chẳng phải chuyện to tát. Chỉ cần không làm gì quá đáng thì người nhà mẹ đẻ cũng khó mà can thiệp, nhất là khi Miêu thị không có con trai nối dõi nên hai huynh đệ cũng chẳng dám cứng rắn mà xông vào cửa. Nếu không phải lần này Thẩm Chí Cao làm quá đáng, họ cũng chẳng có lý do gì để đến làm ầm ĩ.
Nhưng nếu có con đường khác, dù việc đàn ông trong thôn đánh vợ là chuyện bình thường và dù mọi người đều sống như thế đi nữa thì sao họ phải nhẫn nhịn chứ? Suy cho cùng, đó cũng là tỷ tỷ ruột của họ mà! Thanh ca nhi vừa siêng năng lại hiếu thuận, làm việc còn giỏi hơn mấy thằng con trai cùng tuổi trong làng. Hai mẹ con mà dọn ra ở riêng, cho dù chỉ làm tá điền cày thuê hai mẫu ruộng thì cũng đủ sống rồi. Nhà mình lại giúp đỡ thêm một tay, lúc nông nhàn dẫn mấy đứa nhỏ trong nhà đến giúp Thanh ca nhi khai khẩn thêm vài mẫu đất hoang, thế thì dựng xây một cuộc sống tươm tất đâu phải khó. Sau này nếu tìm được một người ở rể, biết đâu cuộc sống của Miêu thị còn sướиɠ hơn ở nhà họ Thẩm ấy chứ!
Hai huynh đệ nhà họ Miêu càng nghĩ càng thấy nóng lòng. Họ chẳng còn chăm chăm khuyên đôi phu thê hòa giải nữa, mà đối với Thẩm Chí Cao cũng chẳng cần nể mặt làm gì. Tỷ tỷ mình ở với ông ta nửa đời người, vậy mà ông ta nói hưu thê là là hưu, còn lén lút tằng tịu với góa phụ bên ngoài có cả con hoang. Cái đồ súc sinh ấy, phải đánh cho ông ta ra trò mới thôi!