Chương 8

Triệu trưởng thôn vốn dĩ không thích nữ nhân và ca nhi xen vào khi bàn chuyện chính sự, hơn nữa đây còn là một tiểu bối, nào có đạo lý con cái lại bàn ra tán vào chuyện hôn sự của cha nương? Điều này khiến Triệu trưởng thôn cảm thấy rất mất quy củ. Chỉ là khi Thẩm lão hán nhìn Thẩm Thanh, lại thoáng liếc qua con dao phay trong tay Thẩm Thanh, nhớ đến tiếng tăm hung hãn của Thẩm Thanh trong thôn, trong lòng không khỏi giật mình.

Người xưa có câu, kẻ ngang sợ kẻ lì, kẻ lì sợ kẻ không muốn sống. Thẩm Chí Cao làm ra chuyện này, gần như là ép Miêu thị vào đường cùng. Nương thân bị người ta ép đến mức này, nếu Thẩm Thanh là người hiếu thuận, lẽ nào không nên liều mạng?

Vậy tốt nhất là đừng liều mạng khi có mặt mình. Nghĩ như vậy, Triệu trưởng thôn khẽ nhích người về phía sau, vẻ mặt cũng dịu lại, ôn tồn nói: "Thanh ca nhi là huyết mạch duy nhất của phu thê Chí Cao, nói vài câu cũng đúng."

Không ngờ ông ta lại nói ra lời như vậy, Thẩm lão hán có chút kinh ngạc, vẻ mặt không tán đồng, nhưng dù sao cũng không dám trái ý trưởng thôn, chỉ trừng mắt cảnh cáo Thẩm Thanh.

Thẩm Thanh cũng không nhìn ông ta, chỉ nói với Triệu Hữu Đương: "Cháu đồng ý cha nương hòa ly."

Miêu thị ngây người, chiếc khăn tay lau nước mắt rơi xuống đất, vẻ mặt Miêu Hưng và Miêu Vượng trở nên cứng đờ.

Tình cảm của họ với Miêu thị rất tốt, việc đứng ra chống lưng cho Miêu thị là trách nhiệm không thể thoái thác. Nhưng trước khi rời nhà, người thân đã dặn dò kỹ càng: có thể bỏ công sức, thời gian, thậm chí chút tiền bạc để giúp Miêu thị, nhưng tuyệt đối không được đón người trở về!

Chưa nói đến việc trong nhà có một người cô bị hưu rồi đuổi về sẽ mất mặt thế nào, con cái trong nhà về sau cũng sẽ bị coi thường, thua kém người khác một bậc. Chỉ riêng chuyện nhà nào cũng eo hẹp, chẳng dư dả gì, con cái lớn lên từng ngày, sắp đến ngày kết hôn mà vẫn chưa có nhà, lấy đâu ra chỗ cho thêm một phòng, nuôi thêm một miệng ăn?

Huynh đệ nhà họ Miêu lúc ra khỏi nhà đương nhiên là nhất trí đồng ý. Hôm nay, họ dẫn theo nhiều người từ thôn Thạch Cừ đến thôn Lan Đường, thậm chí còn mang theo cả con trai của tú tài. Mục đích chính là dùng vũ lực, đạo đức và luật pháp để gây sức ép lên nhà họ Thẩm. Chỉ cần thuyết phục được nhà họ Thẩm, khiến nhà họ Thẩm khϊếp sợ đến mức từ bỏ ý định hưu thê để tiếp tục sống yên ổn, đó mới chính là mục đích hôm nay họ đến. Họ hoàn toàn không hề nghĩ đến chuyện đón Miêu thị trở về.