Chương 34

Ai ngờ nghe xong những lời này, ngược lại Liên nhị thẩm còn vui vẻ: "Chính là mẹ chồng ta bảo ta mang nhiều một chút đấy." Bà cũng có lòng muốn giúp đỡ Miêu thị nhưng cũng không dám một lúc lấy hơn mười cái bánh ngô. Đó là lương khô hàng thật giá thật, người trong nhà còn không nỡ ăn như vậy.

"Mẹ chồng ta bảo, dọn ra rồi thì hai mẹ con không phải người nhà họ Thẩm nữa, bà ấy ghét cái bà già nhà họ Thẩm kia, không liên quan gì đến ngươi và Thanh ca nhi. Trước kia là ngại bà già đó nên mới không muốn chúng ta qua lại, sau này thì không sao rồi, còn dặn ta giúp đỡ hai mẹ con nhiều một chút. Hôm nay người thôn Thạch Cừ chúng ta đánh cho huynh đệ Thẩm Chí Cao một trận, mẹ chồng ta vô cùng hả hê, đích thân lấy thêm cho ta mấy cái bánh ngô để cho mấy huynh đệ ăn."

Liên nhị thẩm thật lòng vui mừng. Quan hệ giữa bà và Miêu thị tốt nhưng ngại ân oán đời trước, trước kia qua lại đều phải lén lút giấu mẹ chồng. Miêu thị sống khổ sở, bà muốn giúp đỡ cũng không được, từ nay về sau cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại sang chơi rồi.

Lúc trước Miêu Hưng Miêu Vượng vác đậu phộng, bột mì nhà họ Thẩm đi, Thẩm lão nương khóc lóc thảm thiết khiến bà cụ Liên sướиɠ rơn, lập tức lấy mười quả trứng gà cho cả nhà cải thiện bữa ăn.

Liên nhị thẩm cười nói: "Bình thường mẹ chồng ta tiết kiệm thế nào ngươi cũng biết rồi đấy, trứng gà trong nhà đều để dành mang ra chợ đổi tiền, đâu nỡ để nhà mình ăn." Có thể thấy bà ấy thật sự rất vui.

Con gái út của Liên nhị thẩm là Liên Dung mới tám tuổi, nghe người lớn nói chuyện thì liếʍ liếʍ môi, chắc là nhớ tới mùi vị trứng gà, ánh mắt đầy mong đợi nhìn mấy người Miêu Hưng Miêu Vượng: "Biểu cữu, các cữu có thể thường xuyên tới đánh Chí Cao thúc được không? Bà nội con vui lắm."

Mấy hán tử đều cười ngặt nghẽo, Miêu Vượng xoa đầu Liên Dung, cười ha ha nói: "Được chứ, cữu không tha cho thằng cháu đó đâu. Hôm nào cữu rủ mấy huynh đệ trùm bao tải, đánh cho ông ta một trận ra trò. Rồi cữu lén nói cho con biết, con lại lén nói cho bà nội con biết, cả đám chúng ta cùng nhau lén lút vui vẻ!"

Lời trêu đùa trẻ con này khiến mọi người đều bật cười. Thế nhưng cười một hồi, Miêu Hưng lại có chút cười không nổi.

Nếu là cùng một thôn, đánh Thẩm Chí Cao đâu cần phải giấu giấu giếm giếm, một ngày đánh ba trận như ăn cơm cũng được.

Nhưng bây giờ không phải cùng một thôn, Triệu Hữu Đương ngoài mặt xử lý công việc cũng coi như không tệ. Bắt nhà họ Thẩm bồi thường cho mẹ con Miêu thị, giúp Thẩm Thanh cắt đứt quan hệ có thể diện, còn đồng ý làm hộ khẩu riêng cho hai mẹ con.

Nếu bọn họ lại đi đánh Thẩm Chí Cao thì có chút không nể mặt Triệu Hữu Đương, cũng dễ gây ra mâu thuẫn giữa hai thôn.

Chốn thôn quê là như vậy, mọi người rất coi trọng thể diện, có bị người ta coi thường hay không. Cũng dễ vì chuyện nhỏ nhặt mà tích tụ mâu thuẫn. Có khi chỉ là nhổ bãi nước bọt trước cửa nhà người ta, cuối cùng cũng có thể phát triển thành cuộc ẩu đả giữa hai thôn.

Tuy không sợ phiền phức, nhưng Miêu Hưng cũng không mong sự việc đi đến mức đó cho nên mới phải lén lút đánh người. Nói cho cùng vẫn là gả đi thôn khác.

Sau này Miêu Hưng cứ hối hận mãi, cũng tự trách mình mắt kém, gả Miêu thị đến nhà họ Thẩm.

Cha bọn họ mất sớm, hôn sự của Miêu thị là do Miêu Hưng làm đại ca bàn bạc cùng mẹ. Cũng vì cha mất sớm, mẹ Miêu một mình góa phụ nuôi bốn đứa con khôn lớn, cuộc sống rất khó khăn. Lúc Miêu thị xuất giá nhà họ ở thôn Thạch Cừ thuộc diện nghèo, vì vậy chỉ có thể gả Miêu thị đến thôn Lan Đường nghèo hơn một chút.

Lúc đó chỉ thấy nhà họ Thẩm cũng coi như khá giả, Thẩm Chí Cao thời trẻ trông cũng ra dáng con người, ai ngờ bên trong lại là thứ đồ bỏ đi như vậy?

Gả chồng này vẫn nên gả gần, gả vào nhà nào biết rõ gốc rễ. Nghĩ như vậy, ánh mắt Miêu Hưng rơi xuống trên người Thẩm Thanh.

Thẩm Thanh đang bẻ một cái bánh ngô, ăn chậm rãi cùng dưa muối và nước nóng bất thình lình nghe thấy tiếng đại cữu: "Xuân Lôi, hôn sự của Thanh ca nhi muội tính thế nào?"