Chương 28

Thẩm Thanh thầm tính toán tương lai trong lòng, vừa khéo Miêu Hưng Miêu Vượng giúp chuyển đồ đạc xong cũng từ trong nhà phía tây đi ra, đúng lúc nghe thấy Thẩm Thanh nói chuyện với phu lang nhà thợ săn, bèn nói chen vào: "Thanh ca nhi, sau này ngươi có dự tính gì chưa? Vừa rồi ở nhà họ Thẩm nhìn dáng vẻ của ngươi, không giống như là đầu óc nóng lên mới nói muốn đi. Trong lòng chắc phải có tính toán rồi chứ?"

"Ta định đốn củi bán củi. Trước đây ta đã từng lén đến huyện thành bán củi, kiếm được một ít tiền, không cho người trong nhà biết." Thẩm Thanh đương nhiên là đã suy nghĩ kỹ càng, cảm thấy hai mẹ con họ ra ở riêng có thể sống được, không chết đói mới mở miệng nói ra. Cậu sờ sờ vào thắt lưng, người nhà họ Thẩm nói bọn họ không có ruộng, không chịu chia dụng cụ làm nông cho bọn họ. Con dao đốn củi dùng để dọa người nhà họ Thẩm này vẫn còn giắt ở thắt lưng cậu, cũng không ai nhớ ra mà đòi cậu, vừa hay dùng được.

"Vậy là làm tiều phu rồi." Miêu Hưng nghe thấy vậy, tặc lưỡi.

Thật ra người trong thôn không đốn củi nhiều lắm. Thường thì sau khi gặt lúa ở ngoài ruộng, rơm rạ các thứ một phần nộp thuế, sung làm quân lương thức ăn cho ngựa, phần còn lại chính là củi đốt cho cả năm của nhà nông. Nếu như không đủ, lúc đào rau dại, cắt cỏ lợn thuận tay nhặt chút củi khô cành mục cũng gần đủ rồi. Nhà nào nhiều trẻ con chỉ cần sai lũ trẻ ra ngoài nhặt củi, củi đốt cả năm cũng dư dả.

Trừ khi nhà nào ruộng quá ít, hoặc trước khi vào đông mới thật sự động đến dao rựa, rìu lên núi chặt một ít củi.

Nhưng trong thành thì lại khác. Huyện thành không ruộng không núi, đến một thanh củi hay một cọng rau đều phải bỏ tiền ra mua. Có điều người trong thành cũng cầu kỳ, củi mua bằng tiền phải chẻ thành từng thanh dài ngắn gần bằng nhau. Nếu là gỗ tốt, ví dụ như gỗ cây ăn quả thì càng bán được giá hơn.

Trước kia Thẩm Thanh giúp nhà gánh gạo lên huyện bán, thấy ở nha hành có người bán củi thì để ý.

Sau này tranh thủ lúc rảnh rỗi sau mùa vụ, lén lên núi đốn vài lần củi gánh lên huyện thành bán.

Lúc đầu chưa quen, đốn củi không tốt, phơi chưa đủ khô, có khi cũng không đủ một gánh, cộng thêm người ta thấy cậu là một tiểu ca nhi độc thân còn giở trò ép giá, kiếm không được bao nhiêu. Sau vài lần quen rồi thì tốt hơn, hiện tại Thẩm Thanh cũng coi như là tay lão luyện nắm rõ quy tắc thị trường, một gánh củi đầy bốn mươi văn, một bó cỏ khô có thể bán hai mươi văn, ai cũng không lừa được cậu.