Chương 19

Trong mắt Thẩm Thanh, Thẩm Chí Cao trước và sau năm cậu chín tuổi như hai người hoàn toàn khác nhau. Hồi nhỏ, cha cũng từng bế cậu, hôn cậu. Thỉnh thoảng đi lên trấn về, ông ta còn mang hai viên kẹo, cậu và đệ đệ mỗi người một viên. Trong nhà, phần thức ăn ngon được chia cho phụ nữ và ca nhi rất ít, cha cũng hay lén lút gắp thịt trong bát của mình cho cậu và nương.

Nhưng sau này, đệ đệ trong bụng nương không giữ được mà còn tổn thương thân thể, cha bắt đầu trở nên trầm lặng, không còn thích nói cười với họ nữa. Sau khi đệ đệ chết, cha thay đổi hẳn thành một người khác.

Ánh mắt Thẩm Chí Cao nhìn hai mẹ con họ từ phiền muộn, biến thành chán ghét, rồi hóa thành thù hận. Thẩm Thanh thực sự không biết mối hận này từ đâu mà ra, rõ ràng tất cả những chuyện này đâu phải do mẹ con họ gây nên!

Cậu không hiểu, tại sao cha lại đột nhiên trở thành như vậy, rốt cuộc là điều gì đã khiến cha thay đổi?

Thuở nhỏ, ngày nào Thẩm Thanh cũng mong mỏi người cha ngày xưa sẽ bế cậu, mua kẹo cho cậu quay trở lại, nhưng thất vọng ngày qua ngày, năm qua năm. Giờ đây, khi nhìn lại Thẩm Chí Cao, ông ta đang ôm nửa khuôn mặt bị đánh bầm tím, nghe trưởng thôn nói vậy thì bực bội nói: "Ta không dám nhận, nhận cái dập đầu này, quay đầu lại ngươi ghi hận ta, không để ta và con trai ta sống yên đâu."

Cả ngày hôm nay, thể diện của ông ta bị người ấn trên mặt đất giẫm đạp, mất mặt mất đến tận nhà. Bị hai người em vợ cũ giẫm lên mặt thì thôi, ngay cả con ruột cũng đạp ông ta xuống bùn.

Phải rồi, trong lòng ông ta chỉ quan tâm đến "con trai", cho dù là một đứa con còn chưa chào đời, thì cũng là điều quan trọng nhất, quan trọng hơn tất thảy mọi thứ. Thẩm Thanh cười tự giễu, giờ chỉ mong mình sớm quên sạch bóng người cha đã từng bế cậu, mua kẹo cho cậu, để cậu không còn một chút mềm lòng nào nữa, không còn một chút ảo tưởng nào nữa.

Cậu quỳ xuống, nghiêm túc dập đầu với Thẩm Chí Cao: "Cha, đây là lần cuối cùng con gọi người là cha. Ra khỏi cánh cửa này rồi, chúng ta không còn liên quan gì đến nhau, gặp nhau trong thôn thì xem như không quen biết."

Mặt mày Thẩm Chí Cao xám xịt quay đầu đi, Triệu trưởng thôn ho khan hai tiếng, làm ra vẻ răn đe: "Đứa nhỏ này nói cái gì vậy! Dù sau này có sống riêng, đó vẫn là cha ruột của con, gặp mặt vẫn phải gọi người, không được ghi hận, biết chưa?"