Chương 15

Một chuyện vẹn cả đôi đường thế này, vừa giúp Lý quả phụ và đứa con trong bụng có danh phận, lại khiến nhà họ Miêu và Thẩm Thanh đều hài lòng, không hiểu nhà họ Thẩm cứ làm ầm ĩ lên, sớm đồng ý chẳng phải tốt hơn sao?

Triệu Hữu Đương đâu hay biết, trong lòng Thẩm lão nương đang ấp ủ một mưu tính khác, bà ta chờ vắt kiệt sức lực Thẩm Thanh xong sẽ bán cậu vào cái xó xỉnh heo hút nào đó trong núi sâu.

Cuối cùng cũng nghe được một câu nói đó, trong lòng Thẩm Thanh khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cậu liếc nhìn cha ruột và nhị thúc bị đánh cho mặt mũi bầm dập nhưng miệng lảm nhảm những tục tĩu, rồi lại nhìn sang Thẩm lão nương đang lườm cậu với ánh mắt ác độc như thể muốn cắn xé một miếng thịt từ người cậu. Trong lòng cậu, nơi từng là mái nhà đã sống gần mười chín năm, giờ chẳng còn chút lưu luyến nào nữa. Cậu đỡ Miêu thị dậy, quay sang nói trưởng thôn Triệu và hai cữu cữu: “Chúng ta đi ngay bây giờ.”

Mọi chuyện đã ầm ĩ đến nước này, tất nhiên phải tranh thủ lúc người thôn Thạch Cừ còn đang ở đây mà giải quyết những việc quan trọng mới là khôn ngoan. Miêu Hưng hiểu ý, bèn nói với Triệu Hữu Đương: “Trưởng thôn Triệu, ông xem, giờ chúng ta viết giấy hòa ly luôn đi."

Là trưởng thôn, ông ta đương nhiên vẫn phải nói vài lời khéo léo để xoa dịu tình hình. Triệu trưởng thôn suy nghĩ một lát rồi mới mở lời: “Huynh đệ Chí Cao đã kiên quyết như vậy, thê tử Chí Cao mà ở lại đây thì cuộc sống sau này cũng khó khăn. Ca nhi nhà ngươi là người hiếu thảo, tương lai nhất định sẽ có phúc, hòa ly cũng là chuyện tốt. Về sau hai nhà không còn là thông gia nữa thì cũng đừng oán hận nhau, tránh tổn hại hòa khí giữa hai thôn.” Câu sau là nói với hai huynh đệ nhà họ Miêu.

Miêu Hưng hừ lạnh một tiếng, rõ ràng là không muốn chấp nhận lời hòa giải này. Theo ý hắn, nếu sau này không gặp thì thôi, nhưng hễ gặp một lần thì hắn sẽ đánh Thẩm Chí Cao một trận. Triệu trưởng thôn giả vờ không nghe thấy, lại liếc mắt nhìn hai huynh đệ nhà họ Thẩm mặt mày tím bầm rồi nói: “Chuyện này đúng là Thẩm Chí Cao làm không phải, nhưng cũng nên thông cảm cho ông ta, tuổi đã cao rồi mà chẳng có lấy một đứa con nối dõi, về già đến cả người đập chậu gõ bát cũng chẳng có ai. Đều là số mệnh cả thôi. Nếu tiểu Chương tử còn sống, chuyện đâu ra nông nỗi này. Như vậy đi, ta làm chủ, để nhà họ Thẩm bồi thường cho nương của Thanh ca nhi một chút.”