Chương 5

Nồi này tôi gánh! [ xuyên nhanh ]

Chương 5 Kẻ phản bội vĩ đại.

Tác giả: Tam Thiên Đại Mộng Tự Bình Sinh

Tô Thời đã bị giam suốt một ngày một đêm.

Là một tên nguyên soái đế quốc tội tình chồng chất, ở trong tay quân Khởi Nghĩa đương nhiên sẽ không có đãi ngộ tốt gì rồi.

Không ăn không uống, lại còn chịu lạnh, miệng vết thương vẫn rỉ máu không ngừng. Điểm sinh mệnh đã rơi xuống sát mức 60 khiến Tô Thời vui mừng không thôi, lấy chút nước băng tan làm dịu cổ họng, rồi gối đầu lên cánh tay ngửa mặt nằm xuống.

Vì nhiệm vụ là “Gánh tội đến chết” nên hệ thống không cho phép xuất hiện bất kỳ hành vi tự sát nào, nhưng nếu cậu không "cẩn thận" bị lòng đầy căm phẫn của quân Khởi Nghĩa thuận tay giải quyết, không thể nghi ngờ sẽ là kết cục mười phần bi tráng.

Nói không chừng còn được nhiều điểm hơn chút.

Nghĩ vậy, tâm trạng của Tô Thời — người vừa bị nhân vật chính “tha thứ” một cách khó hiểu — lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút.

Kế hoạch ban đầu của cậu là âm thầm giúp Vino xây dựng một quốc gia mới, rồi mang theo hiểu lầm của tất cả mọi người, chịu đựng tiếng xấu ngàn đời, bị người đời chửi rủa.

Hiện tại xem ra, kế hoạch này có vẻ có chút khó thực hiện. Nhưng nếu cậu đột ngột rút lui, Vino có thể nhân lúc chính phủ hỗn loạn để phản công, chưa chắc đã thắng được.

Dù sao cũng chưa đến đại kết cục, cậu hẹo lại ở bước nào chắc cũng chẳng quan trọng lắm.

Màn đêm lại lần nữa buông xuống, xuyên qua khe hở mái nhà mục nát, còn có thể mơ hồ thấy được vài ánh sao thưa thớt.

Tô Thời thả lỏng gối đầu lên cánh tay, cực nhẹ thở phào một hơi, nhịn không được buồn ngủ mà ngáp một cái.

Trên người không có chỗ nào không đau, sốt cao khiến cậu không ngừng run rẩy, tầm mắt cũng có chút mơ hồ, bầu trời đêm mờ ảo dưới ánh sáng nhu hòa bỗng đẹp đến kỳ lạ.

5 năm tận tâm tận lực, trừ mấy ngày hôn mê vì trọng thương, cậu thật sự đã rất lâu rồi không có được chút thảnh thơi như thế này.

Với tình trạng cơ thể của cậu bây giờ, ngủ một giấc này, chưa chắc còn có thể tỉnh lại.

Có lẽ như vậy cũng tốt, từ sau khi không thể tránh né mà tái ngộ nam chính, mọi chuyện càng ngày càng vượt khỏi tầm kiểm soát của cậu. Nếu cứ tiếp tục như vậy, e là đến cả điểm kinh nghiệm còn lại cũng chưa chắc giữ nổi.

Ý thức mơ màng từng đợt, cơ thể cũng càng ngày càng lạnh. Tô Thời theo bản năng cuộn người lại, cực nhẹ mà khụ hai tiếng, mơ hồ nghe thấy phía sau truyền đến tiếng cửa bị đẩy mạnh.

Mấy tướng lĩnh quân khởi nghĩa bất ngờ xông vào.

Tô Thời còn chưa kịp phản ứng, đã bị thanh niên dẫn đầu mắt đỏ ngầu túm lấy cổ áo, ép mạnh lên tường: “Cái tên phản đồ nhà ngươi, mau đền mạng cho Vino điện hạ đi!”

“Ngươi nói cái gì?”

Ý thức vốn đang chìm dần vào vực sâu lập tức kéo về, mắt Tô Thời nheo lại, ngay lập tức tỉnh táo: “Vino làm sao, hắn xảy ra chuyện gì?”

Tim đập dữ dội khiến cậu có chút thở không nổi, gương mặt ửng hồng vì sốt cao, môi cũng tái nhợt không ít.

Đã đến bước này rồi, nếu nhiệm vụ bây giờ thất bại, cậu chắc chắn sẽ quay lại cho nổ tung cả phủ tổng thống.

“A Nhĩ, chờ đã.”

Một thanh niên khác theo sau bước vào, giơ tay ngăn lại đồng đội, ánh mắt nặng nề nhìn cậu, ngữ khí khó nén khỏi trầm trọng: “Vừa rồi có tin từ phủ Tổng thống, điện hạ Vino trọng thương qua đời. Để nhanh chóng xóa bỏ nghi ngờ, thi thể đã bị lén vận chuyển ra ngoài.”

Tô Thời lúc này mới hoàn hồn, nhanh chóng kiểm giá trị sinh mệnh của nam chính – vẫn còn tung tăng nhảy nhót được – rồi âm thầm thở phào một hơi, cúi mắt suy nghĩ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Thanh niên tên A Nhĩ hai mắt đã đỏ bừng vì bi thương, bàn tay đang bóp cổ cậu cũng siết chặt: “Còn đợi gì nữa? Chính phủ Terence đã dám làm chuyện này, thì chúng ta cũng nên gϊếŧ Dina để báo thù cho điện hạ!”

“Dạ Oanh, tin tức đã truyền ra khắp nơi rồi sao?”

Chừng này thời gian cũng đã đủ cho cậu hiểu rõ được tình hình lúc này, ngữ khí Tô Thời hơi trầm xuống, không màng tới lực siết đang gần như bóp nghẹt cổ mình, mắt nhìn chăm chăm vào thanh niên vừa lên tiếng.

Cậu đối với nội bộ quân khởi nghĩa nắm rõ trong lòng bàn tay, thanh niên kia tên thật là Carter, xuất thân bình dân, là đàn em khóa dưới cùng học ở học viện quân sự với cậu và Vino, hiện tại cũng là quân sư của quân khởi nghĩa.

Lúc này, người duy nhất có thể khống chế được cục diện bây giờ, có lẽ chỉ còn cậu ta.

Xưng hô quen thuộc khiến ánh mắt thanh niên kia hơi co lại, sững sờ nhìn cậu một lúc lâu, mới rốt cuộc chần chờ mở miệng: “Đúng vậy, Dina.... Tiền bối.”

“Nghe tôi nói đây, chính phủ đang có ý định tìm người khác thay thế tôi, bọn họ cố ý thả ra tin tức này, chính là muốn các cậu tức giận lên mà gϊếŧ ta, sau đó không màng tất cả đi trả thù cho Vino.”

Sức lực vừa mới gắng gượng tích tụ được cũng đã cạn kiệt, Dina khó nhọc đưa tay lên bám lấy cánh tay của A Nhĩ, gần như là nhờ vào sự lôi kéo của đối phương mới miễn cưỡng giữ được thân thể không đổ sụp xuống đất.

“Ta dám cam đoan Vino vẫn còn sống, trong phủ tổng thống nhất định có mai phục, các cậu không có Vino dẫn dắt, đi chẳng khác nào tự chui đầu vào chỗ chết. Phải làm thế nào, trong lòng cậu chắc cũng hiểu rõ…”

Tô Thời không sợ mấy người này sẽ như vậy ra tay giải quyết cậu, nhưng cậu sợ, họ vì quá kích động mà liều lĩnh xông vào phủ Tổng thống chịu chết.

Nhiệm vụ của cậu là dựa trên sự thành công của quân khởi nghĩa, nếu lần này quân khởi nghĩa bị tổn thất nặng nề, thì cho dù cậu có “gánh nồi đến chết”, nhiệm vụ cũng coi như thất bại.

Lo lắng trong mắt không chút nửa phần che giấu, Tô Thời nhẹ nhàng thở hổn hển, khuôn mặt gắt gao tái nhợt, nhìn chằm chằm vào Carter vẫn đang còn do dự.

A Nhĩ nghe không hiểu những lời cậu nói, bực bội đem cậu đập mạnh lên tường: “Ngươi nói điện hạ Vino không sao, nhưng tại sao chúng ta phải tin ngươi?!”

“Các ngươi có thể đem ta treo lên, tra tấn cũng được, nếu như vậy có thể khiến các ngươi dễ chịu hơn chút, ta như thế nào liền tùy các ngươi.”

Tô Thời bất đắc dĩ nâng lên khóe môi, miễn cưỡng dựng thẳng thân thể, gằn từng chữ một mà mở miệng, đem từng câu từng chữ yếu ớt tận lực nói rõ ra.

“Ta cược với các ngươi, trong vòng 3 ngày, nếu hắn không trở về, các ngươi liền gϊếŧ ta. Nhưng trước đó, nhất định đừng manh động, phải giữ được bình tĩnh…”

Thể lực cuối cùng cũng cạn kiệt, giọng nói Tô Thời cũng ngày càng nhỏ dần, cánh tay vô lực buông thõng, hai mắt cũng chậm rãi khép lại.

A Nhĩ theo bản năng đỡ lấy cơ thể đang đổ gục của cậu, lại bị nhiệt độ cao làm co rụt lại, vô thức quay đầu lại nhìn thanh niên phía sau: “Carter, làm sao bây giờ?”

“Cứ làm theo lời anh ấy. Các cậu trông chừng cho cẩn thận, tôi đi trấn an mọi người.”

Ánh mắt Carter giằng co một lúc lâu, cuối cùng vẫn nghiêm giọng đưa ra quyết định, xoay người nhanh chóng bước ra cửa.

Thời điểm Tô Thời lần nữa tỉnh lại, đã bị treo lên xà gỗ.

Vết thương trên vai đã tê dại từ lâu, hai cánh tay bị treo lên cũng như đã mất hết cảm giác. Tô Thời chớp mắt vài cái, suýt chút nữa tưởng mình anh dũng đến mức đã miễn nhiễm với đau đớn, thì bên tai kịp vang lên âm thanh thông báo trừ điểm kinh nghiệm.

“Phát hiện mức độ đau đớn vượt ngưỡng, đã tiêm một liều thuốc gây mê đặc hiệu, trừ 50 điểm kinh nghiệm, hiệu lực 24 giờ. Cảm ơn quý khách đã sử dụng, hẹn gặp lại ngài lần sau.”

……

Dù đúng là lúc này không mua thì không được, nhưng lợi dụng lúc người ta bất tỉnh nhân sự để ép mua ép bán, hệ thống quả nhiên vẫn là một tên con buôn đê tiện từ trong trứng.

Tô Thời khẽ thở dài, đợi cơn chóng mặt qua đi, liền thử gối đầu lên cánh tay mình.

Tiếng xích sắt vang lên khiến cậu thiếu niên gác cửa bị kinh động. Một đứa trẻ chưa cao tới vai cậu, vậy mà cũng ném cho cậu ánh nhìn lạnh lẽo đầy thù địch.

Tô Thời bất lực nhếch môi, thức thời từ bỏ ý định xin nước uống, an lòng nhắm mắt lại lần nữa.

Mặc kệ nói như thế nào, chỉ cần cậu tiếp tục bị tra tấn, tạm thời còn có thể làm dịu đi lửa giận của những người này, thì cũng coi như tranh thủ thêm chút thời gian…

Cậu đang gắng sức suy nghĩ xem rốt cuộc Vino đang tính toán điều gì, thì bên ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng ồn ào náo nhiệt.

Nghe không giống có biến cố hay nguy hiểm gì, nếu nghe kỹ còn có thể nghe ra được là tiếng reo hò mừng rỡ.

Thiếu niên bất chợt nhảy dựng lên, muốn chạy ra xem, nhưng nhớ đến nhiệm vụ của mình lại vội thu tay về, suýt chút nữa là đẩy cửa ra.

“Đi xem đi.”

Nhìn thiếu niên trong mắt áp lực thấp thỏm chờ mong, Tô Thời bỗng nhiên nhẹ giọng mở miệng, mỉm cười cổ vũ.

Cổ họng lâu không cất tiếng đã khàn đặc chỉ còn lại hơi thở yếu ớt, thiếu niên lập tức căng mặt, cảnh giác nhìn anh: “Đồ phản bội, ta không mắc lừa ngươi đâu!”

Tô Thời cười khẽ bất đắc dĩ, khẽ nghiêng đầu thở dài.

Tiếng ồn ào bên ngoài dường như đã lắng xuống.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân vội vã, Tô Thời khó hiểu chớp mắt, vô thức ngẩng đầu lên, cánh cửa gỗ mục nát cũng vừa lúc bị người ta đẩy mạnh ra.

Cậu đối diện với một đôi mắt rực cháy như ngọn lửa.

Vino thở dốc kịch liệt, lập tức sải bước tiến về phía cậu, tháo xuống xiềng xích khóa chặt cổ tay Dina.

Hắn rốt cuộc vẫn tới chậm một bước.

Dưới sự giúp đỡ của trung úy, hắn thuận lợi dùng cái chết giả lừa gạt người của Terence, bị âm thầm vội vàng đưa ra khỏi phủ tổng thống. Sau khi tỉnh lại liền lập tức quay về, nhưng vẫn nhìn thấy người kia bị treo lên ngay trước mắt, khuôn mặt trắng bệch như thể chạm nhẹ vào liền biến mất.

Cơ thể bị tàn phá nặng nề không còn chút sức lực nào để đứng vững, Tô Thời vừa được cởi xiềng xích, liền vô thanh vô tức mà ngã lên người đối phương.

Bàn tay của Vino run rẩy dữ dội, hắn như không biết làm thế nào để đỡ lấy đối phương, chỉ có thể cẩn thận ôm lấy cậu, thuận thế quỳ xuống để cậu dựa vào l*иg ngực.

Cơ thể Dina lạnh băng khiến hắn sợ hãi, nếu không nhờ đôi mắt kia vẫn còn ánh lên chút tia sáng, hắn gần như đã tưởng rằng người trong lòng mình sớm đã không còn sự sống.

Tốt lắm, cuối cùng cũng đạt được một chút điểm nhiệm vụ không tồi.

Cơ thể bỗng nhiên thả lỏng nhanh chóng mất đi sức lực cuối cùng, Tô Thời đã nói không hơi, vui mừng mà chớp chớp mắt, mặt mày rốt cuộc hiện ra vẻ mãn nguyện.

Cứ như vậy chết ở trong l*иg ngực vai chính, thấy thế nào đều là bi tráng lại duy mĩ, tuy rằng không giữ được hiểu lầm của vai chính, nhưng cũng có thể xem là một kết cục trọn vẹn.

Giống như thấy được sự thoải mái thả lỏng của cậu, Vino lần tìm nắm lấy tay cậu, nín thở khẽ lắc đầu, trong mắt mơ hồ đã hiện ra chút huyết sắc.

Tô Thời áy náy khẽ cong khóe mắt, cuối cùng cũng không thể chống đỡ thêm được nữa, vô lực tựa vào lòng Vino, trán khẽ tựa vào cổ hắn.

Xin lỗi, nguyên bản không muốn ngươi khổ sở.

Ý thức nhanh chóng trôi đi, trong cơn mơ hồ, Tô Thời mơ hồ cảm giác được cơ thể mình bị dùng sức ôm chặt, chặt đến mức như muốn nghiền nát cậu ra từng mảnh.

Nhanh thôi, chỉ cần tiến độ tử vong hoàn tất, là có thể đạt được thành tựu “gánh nồi đến chết”, cậu liền có thể an tâm rời khỏi thế giới này.

Giá trị sinh mệnh đã rớt xuống 30%, giọng nói trầm thấp mơ hồ ở bên tai vang lên, bị cắt đến phá thành mảnh nhỏ, như lẫn vào cả máu tươi.

“Các người có biết… cậu ấy đã làm những gì không hả …"

Tác giả có lời muốn nói:

Tô Thời: Chốt tồ mát tề, cái gì vậy cha nội. : )))