Chương 7: Các người nói cậu ấy không bình thường? Cậu ấy cực kỳ xuất sắc! (1)

"Cậu là Dụ Tầm, đúng không?"

Diệp Tẫn kiên nhẫn hỏi lại lần nữa để xác nhận.

Chàng thiếu niên khẽ gật đầu, giọng nói nhẹ như gió thoảng: "Tầm..."

"Được rồi."

Diệp Tẫn đứng dậy, giữ đúng lời hứa, lấy chìa khóa xe ra rồi hỏi thẳng: "Cậu có muốn về nhà với tôi không?"

Hai ngày qua anh gần như không được nghỉ ngơi, giọng nói vốn trầm thấp nay lại càng khàn hơn, mang theo chút mệt mỏi, bớt đi vẻ nghiêm nghị và lạnh lùng thường thấy ban ngày.

Dụ Tầm vẫn giữ nguyên tư thế ngồi co ro, ngước mắt nhìn anh từ dưới lên. Đôi mắt đen láy ẩn sau hàng mi mỏng khẽ động, nhưng cậu chỉ lắc đầu.

Diệp Tẫn không bất ngờ trước câu trả lời này. Anh trầm giọng: "Vậy nói cho tôi biết nhà cậu ở đâu, tôi mới có thể đưa cậu về được."

Dụ Tầm khẽ chớp mắt, dường như đang suy nghĩ. Nhưng cậu không biết.

Thật sự không biết. Cậu không hiểu vì sao mình lại ở đây, cũng không biết mình phải đi đâu.

Đầu óc như bị phủ một lớp sương mù đặc quánh, mọi thứ đều mơ hồ và rối rắm, không cách nào nghĩ ra được điều gì rõ ràng.

"Thế nào? Nghĩ ra chưa?" Diệp Tẫn cúi xuống nhìn, giọng nói mang theo chút áp lực.

Dụ Tầm nhắm mắt lại, cố gắng hết sức để tìm kiếm ký ức nhưng không cách nào lấp đầy khoảng trống trong đầu.

Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra...

Cậu dùng hai tay ôm lấy đầu, tai bắt đầu ù đi như thể nước biển tràn vào, vừa nặng nề vừa đau đớn. Mồ hôi lạnh rịn ra, chảy dọc theo trán.

Khi nhận thức trở lại, cậu đã bị ai đó kéo dậy khiến bước chân loạng choạng, không biết mình đang đi đâu.

Rất nhanh sau đó, cậu bị đẩy vào ghế phụ một chiếc xe. Đêm khuya, xe lao đi vun vυ"t, không một ai nói lời nào.

Dụ Tầm mệt lả. Dây thần kinh căng cứng trong cậu chỉ cần buông lỏng một chút thì cậu sẽ ngay lập tức ngã gục.

Dường như đã rất lâu rồi cậu không có một giấc ngủ đúng nghĩa.

Trong chiếc xe này, cậu lại cảm nhận được một luồng hơi ấm lạ thường khiến người ta yên tâm. Cuối cùng, cậu không chống đỡ nổi nữa mà chìm sâu vào giấc ngủ.

Một lúc sau, cậu mơ hồ nhận ra mình được đặt lên một chiếc giường. Có thứ gì đó lạnh lẽo lướt qua cơ thể.

Cậu muốn mở mắt nhìn nhưng mí mắt lại nặng trĩu, không sao mở ra được. Rồi cậu hoàn toàn chìm vào bóng tối.

---

Sáng hôm sau.

"Đưa cậu ta đi làm vài bài kiểm tra." Diệp Tẫn nói.

Cục trưởng dẫn theo Phó đội trưởng và một số thành viên chủ chốt đi tập huấn, phải vài ngày nữa mới quay lại. Nhân lực thiếu hụt dẫn đến mọi việc lặt vặt đều đổ dồn lên vai Hạ Thanh.

Cô không hỏi về căn phòng tiếp khách bị phá tan tành tối qua, cũng không hỏi người kia rốt cuộc đi đâu. Chỉ gật đầu đáp: "Được." Rồi rời đi.

Kết quả kiểm tra có rất nhanh. Tập Tâm Vũ, cố vấn tâm lý, vừa cười vừa lắc đầu: "Mấy người nghi ngờ cậu ấy không đủ thông minh sao?"

Hứa Duy quả quyết: "Đúng vậy! Hỏi gì cũng không trả lời, ngay cả số điện thoại của bố mẹ cũng không nhớ nổi."

Tập Tâm Vũ giơ tờ báo cáo từ khoa tâm thần lên rồi giải thích: "Theo kết quả kiểm tra, chỉ số thông minh của Dụ Tầm cao gấp đôi người bình thường. Đây là báo cáo tôi lấy từ khoa tâm thần. Kết hợp với bài kiểm tra tâm lý sáng nay thì tôi có thể khẳng định, tâm trí cậu ấy không những không bất thường..."

"... Mà còn vượt xa tất cả những người có mặt ở đây."

Cô quay sang nhìn người đang ngồi sau bàn làm việc và nhấn mạnh: "Bao gồm cả đội trưởng Diệp."

"Hả??" Hứa Duy ngơ ngác, há hốc miệng: "Trời đất ơi!"

Hạ Thanh không mấy bất ngờ, sau khi nghe xong, cô im lặng một lúc rồi hỏi: "Vậy chuyện cậu ấy không chịu nói là sao?"

"Chụp CT não không phát hiện vấn đề gì, nhưng hệ thống ngôn ngữ quả thực có chút rối loạn. Tôi nghi ngờ cậu ấy mắc hội chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn và mất trí nhớ chọn lọc, có thể đã trải qua chuyện gì đó rất tồi tệ."

Tập Tâm Vũ cười nhẹ: "Nhưng cũng không thể khẳng định. Dù sao thì những thiên tài kiểu này, từ bé đã có vài khía cạnh không giống người thường thì cũng là điều bình thường thôi."

Hứa Duy vừa nghe xong, miệng há hốc, hoàn toàn bị thông tin này làm choáng váng. Không kịp nghĩ nhiều, anh chạy thẳng vào phòng tiếp khách, niềm nở mời người vào văn phòng của đội trưởng.

Anh nắm lấy tay Dụ Tầm, vừa cười vừa nói: "Dụ Tầm nghe hơi khó gọi nhỉ. Tiểu Dụ, Dụ Dụ, tôi gọi cậu như này, cậu thấy thích không?"