Bề ngoài tựa như được làm từ lưu ly, dưới ánh đèn trần tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Bề mặt phủ đầy những hoa văn chạm khắc tinh xảo và phức tạp, nhìn kỹ giống như rồng phượng bay lượn trên chín tầng mây hoặc ngựa chiến tung vó khắp đồng bằng.
Ở một góc của vầng trăng được khảm khéo léo một viên đá quý màu đỏ sẫm, ánh lên rực rỡ cùng với chất lưu ly trong trẻo. Viền ngoài được tô điểm bằng một đường chỉ vàng tinh tế, lấp lánh ánh sáng mờ ảo.
Ánh mắt mọi người không tự chủ mà bị cuốn vào vật phẩm này.
"Xin lỗi mọi người, tôi bị kẹt xe chút." Chủ nhà, Triệu Đông, vội vã bước vào, phá tan không khí im lặng.
Triệu Tiểu Thăng thấy chủ nhân tới lập tức hỏi: "Đây là gì vậy?"
Triệu Đông cười ha hả rồi giới thiệu: "Cái này hả? Khi mua người ta bảo là vật dụng của một gia đình quý tộc thời cổ đại, được thợ thủ công đặc biệt chế tác để tặng biếu. Thế nào, đẹp chứ? Mấy người xem, gu thẩm mỹ và tay nghề của người xưa đúng là đỉnh cao! Tôi vừa nhìn đã mê ngay."
Trong khi cả nhóm vẫn còn bàn tán về lai lịch của món đồ, Diệp Tẫn lên tiếng nhắc nhở mọi người tập trung vào công việc. Hứa Duy lập tức rút sổ tay ra, hỏi: "Anh là người báo án?"
"Đúng, đúng, là tôi. Tôi nói này, mấy bức tranh đó nhất định phải tìm lại giúp tôi. Chúng là cả gia tài của tôi đấy..."
Mười vụ trộm thì đến chín vụ đều như vậy. Nạn nhân thường vừa khóc vừa kể lể về tổn thất của mình sau đó mới chịu phối hợp trả lời câu hỏi.
Diệp Tẫn quay người, định kiểm tra tủ kính trưng bày tem và đồng hồ để tìm manh mối. Nhưng vừa nghiêng đầu, anh đã thấy một người đứng lặng trước loạt tranh thủy mặc với cái đầu ngẩng cao và ánh mắt chăm chú.
Người đó cuối cùng cũng cởi chiếc áo khoác đen mặc từ hôm qua. Chiếc cổ thon dài kéo từ cằm xuống tận cổ áo, xương quai xanh thấp thoáng theo nhịp thở cùng làn da trắng mịn như sứ vừa được nước rửa sạch.
Dáng vẻ nghiêm túc ấy khiến người ta có cảm giác đây là một chuyên gia trong nghề. Diệp Tẫn nhìn một lúc thì không tự chủ được mà bước tới gần.
Đó là một loạt tranh thủy mặc đen trắng có vẻ đã khá cũ, không được đóng khung mà cứ thế phơi mình trong không khí.
"Nhìn ra được gì không?" Anh đứng đó vài giây rồi cất giọng hỏi.
Dụ Tầm hơi giật mình, cơ thể khẽ run lên một chút. Cậu chớp mắt, mất vài giây để phản ứng sau đó lắc đầu. Nhưng ánh mắt không hề rời đi mà vẫn dán chặt vào bức tranh.
Diệp Tẫn dõi theo hướng nhìn của cậu, giọng nói vừa đủ để hai người nghe thấy.
"Tranh thủy mặc phát triển rực rỡ vào giữa thời Đường, đạt đỉnh cao vào thời Tống, đến thời Minh và Thanh thì hình thành các trường phái riêng biệt. Những bức tranh trước mắt cậu có vẻ là hàng thật nhưng nhiệt độ và độ ẩm trong căn phòng này không đạt tiêu chuẩn. Đây không phải là môi trường phù hợp để bảo quản, thật đáng tiếc."
Dụ Tầm ngoảnh đầu lại, ánh mắt mơ hồ và ngây ngô như thể đang hỏi: "Anh đang nói gì vậy?"
Diệp Tẫn không hề nao núng, đối diện với ánh mắt ấy anh bất ngờ nghiêng người, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
"Đừng nhìn tôi như thế, Dụ Tầm." Anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt chăm chú dừng lại trên vành tai mỏng manh của đối phương, giọng nói trầm thấp nhưng sắc bén. "Tôi biết cậu hiểu tôi nói gì."
"Nhớ nhanh lên mục đích của cậu khi gia nhập Đội Bắc Giao này. Nếu không, cậu sẽ không ở đây được lâu đâu."
Nói xong, Diệp Tẫn dứt khoát lùi lại rồi quay người bước đi. Nhưng chỉ vừa đi được vài bước, anh buộc phải dừng lại.
Một lực kéo mạnh giữ chặt lấy vạt áo anh. Diệp Tẫn quay đầu, ánh mắt thoáng vẻ khó hiểu.
"Đội trưởng... Diệp."
Diệp Tẫn kiên nhẫn chờ câu tiếp theo.
Dụ Tầm vẫn nắm chặt lấy vạt áo anh, không chịu buông tay. Môi cậu mím chặt đến trắng bệch, ánh mắt vừa bướng bỉnh lại pha chút bất an.
Sau một hồi giằng co, cậu mở miệng nói: "Đói... rồi."
Diệp Tẫn phải vận dụng toàn bộ sự kiềm chế của mình để không đảo mắt ngán ngẩm.
Anh bước nhanh ra cửa rồi nói vọng lại với mọi người: "Tôi xuống tầng một xem thế nào."
Tề Việt búng tay một cái, cười cười: "Ở đây cũng gần xong rồi, tôi xuống cùng."
Hứa Duy vội kéo lấy Dụ Tầm, nghiêm giọng dặn dò: "Tổ tông à, cậu phải theo sát tôi mọi lúc, nghe rõ chưa?"
Dụ Tầm gật gật đầu, khẽ đáp: "Anh... Hứa."
"Ơ, gọi anh làm gì?" Hứa Duy cười hớn hở.
"Tôi... có phải..." Dụ Tầm chậm rãi nhả từng chữ: "Đã làm sai gì không?"
Hứa Duy lần đầu nghe cậu nói nhiều như vậy, vốn định khen ngợi khích lệ, nhưng nghĩ đến chuyện cái cốp xe, anh lập tức nghiêm mặt: "Đúng vậy! Cậu thử nghĩ xem, nếu cậu xảy ra chuyện thì chúng tôi biết phải làm sao?"
Dụ Tầm không nói gì mà chỉ cúi đầu, từng bước chậm chạp đi xuống cầu thang, trông như một chú mèo bị mắng.
Hứa Duy nhìn mà lòng mềm nhũn, vội an ủi: "Nhưng mà, người không sao là tốt rồi. Đừng lo lắng nữa."
"Đội trưởng Diệp... hình như... không thích..."
Hứa Duy liếc nhìn bóng dáng Diệp Tẫn đi trước, hỏi: "Không thích cái gì?"
"Không thích tôi." Dụ Tầm đáp.
Hứa Duy đưa tay xoa xoa đầu cậu và hạ giọng nói: "Cậu nhìn cái mặt lạnh lùng đẹp trai như tượng của đội trưởng Diệp đi, cả thế giới này chẳng có gì anh ấy thích đâu. Đừng bận tâm làm gì, hiểu chưa?"
Đúng lúc ấy, Diệp Tẫn vừa bước xuống bậc thang cuối cùng thì bất ngờ hắt hơi một cái mà chẳng hiểu vì sao.