Chương 40

“Sao chị họ cậu lại đi nhặt đàn ông trong đống rác thế?”

“Chẳng lẽ giá trị tái chế của hắn cao lắm à?”

Cô nhớ lại dung mạo của Dịch Mạnh Hạ trong ký ức của nguyên chủ, không khỏi thở dài.

“Chị họ cậu xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn.”

Gái xinh đừng có nghĩ quẩn chứ.

Dịch Mạnh Hạ xuất thân là diễn viên múa ba lê, quả thực xứng danh nữ thần quốc dân.

Gương mặt hoa khôi tiêu chuẩn, khí chất độc nhất vô nhị trong giới, bảo sao nhiều fan hâm mộ theo đuổi cô ấy như vậy.

“Cô...” Viên Dĩ lúc này mới tỉnh táo lại, hình như bị cô dắt mũi rồi.

Mặt cậu ta càng đỏ bừng.

“Cô chỉ giỏi nói bậy! Anh Dụ cưng chiều chị họ tôi đến mức hận không thể dâng cả thiên hạ cho chị ấy, cô chỉ là người ngoài, biết cái gì chứ?”

Tống Lê Lê nheo mắt, lại bắt đầu thấy nhức tai.

Cũng không muốn đôi co với cậu ta, cô quay người định rời đi.

Nhưng lại bị cậu ta gọi giật lại.

“Khoan! Tôi đã xin lỗi rồi, còn cô thì sao?”

Tống Lê Lê nhíu mày: “Liên quan gì đến tôi?”

Vẻ mặt Viên Dĩ rõ ràng lộ ra chút phẫn nộ: “Cô không nhớ gì hết sao?!”

Tống Lê Lê ngẩn người.

Bắt đầu nghi ngờ năng lực của bản thân.

Giữa hai người họ không có mối liên hệ nào khác mà?

Chẳng lẽ cô mới xuyên qua có hai ngày, đã thoái hóa đến mức không nhìn ra được gì rồi sao?

Chết dở.

Cô đột nhiên giật mình, sắc mặt nghiêm túc.

Viên Dĩ nhận thấy sự thay đổi của cô, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi hỏi:

“Nhớ ra rồi đúng không? Trước kia, tại sao cô lại nói tôi không được?!”

Im lặng vài giây.

Tống Lê Lê: “Hả?”

Cô còn chưa kịp phản ứng gì thì bất chợt nghe thấy tiếng động từ góc tường phía sau.

Giống như, có thứ gì đó rơi xuống đất.

Sắc mặt Viên Dĩ lập tức tối sầm lại.

Hai người vừa nhìn qua, đúng lúc bắt gặp Mã Tư Triết bước ra.

Phía sau cậu, là camera livestream riêng của cậu.

[Tôi không thể ngờ, chỉ là đi dạo trong thôn cùng Triết Triết thôi, mà lại nghe được chuyện động trời như vậy.]

[Cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn Triết Triết sợ xã hội đột nhiên muốn gửi bưu thϊếp cho mẹ.]

[Trời ơi, Viên Dĩ không được, mà Tống Lê Lê lại biết Viên Dĩ không được, kí©h thí©ɧ quá đi.]

[Đợi đã, vậy Viên Dĩ là em họ của Hạ Hạ? Người chị họ mà cậu ta từng nói yêu quý nhất chính là Hạ Hạ!]

[Bỏ qua Dụ tổng, gia đình nữ thần còn kinh doanh cả một hãng hàng không thì ra người không thành công trong giới giải trí sẽ phải về nhà kế nghiệp ở ngay bên cạnh tôi đây.]

[Vậy vấn đề là, Tống Lê Lê muốn theo đuổi Dụ Chi Yến, Tống Lê Lê lại biết Viên Dĩ không được...]

[Từ đó có thể suy ra, thôi, đầu óc tôi nổ tung rồi.]

Do máy quay lia tới bất ngờ, cuộc nói chuyện của hai người họ bị công khai ngay lập tức.

Lộ Qua ngồi trên ghế, nhất thời cũng thấy đau đầu.

Giờ mà đi bóc phốt gia thế của Viên Dĩ rồi nhanh chóng quay xe xin lỗi, liệu có còn kịp không?

Ông có khi nào sẽ trở thành đạo diễn đầu tiên trong lịch sử, vừa mới quay tập 1 của chương trình đã bị cắt sóng không?

Bản thân Viên Dĩ mặt mũi càng đỏ gay: “Anh Triết, không phải anh biết tôi tới nhà vệ sinh tìm Tống...”

Mã Tư Triết thoáng rụt người lại, cúi đầu, nhỏ nhẹ giải thích: “Chị Diêu Diêu và anh Chu đang nghỉ ngơi ở đằng kia, tôi sợ fan chán, nên mới rủ họ đi dạo quanh thị trấn một chút.”

“Tôi không ngờ đi về hướng này, lại là chỗ nhà vệ sinh.”

Nói xong, cậu lại nhớ ra điều gì, vội vàng hoảng hốt nhìn về phía ống kính: “Họ chỉ đùa nhau thôi, mọi người đừng hiểu lầm.”



Tống Lê Lê chỉ thấy trước mắt như có ba vạch đen lướt qua.

Ý gì cơ? Hiểu lầm gì mới được?

Đúng là một ly trà xanh thơm ngát mà!

Cô nhìn kỹ gương mặt của Mã Tư Triết, trước đây chỉ nghĩ người này không liên quan gì đến mình, nên không để ý nhiều đến cậu.

Nhưng xem ra, hiệu ứng cánh bướm lại bắt đầu rồi.