Cuồng phong mang theo sát khí cuốn lấy vạt áo trắng của nàng, khiến dáng người vốn đã mong manh của nàng lại càng thêm yếu ớt nhỏ bé, tựa hồ chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi bay nàng.
Bước chân phù phiếm, hơi thở yếu ớt, thoạt nhìn liền biết là một người ốm yếu, ngay cả thanh kiếm trong tay cũng có vẻ quá sức với nàng.
Khi đám sát quỷ lại một lần nữa lao đến, Thẩm Vụ Phi khẽ nâng kiếm, chém ra một nhát kiếm.
Kiếm khí tung hoành, nơi kiếm quang lướt qua, tất cả sát quỷ đều gào thét thảm thiết, rồi hóa thành một vũng máu tanh.
Nhát kiếm này không hề hoa lệ, thậm chí chẳng thể nói là chiêu thức, tựa như một nhát chém vô cùng bình thường.
Nhưng chính sự bình thường đến cực hạn ấy lại quét sạch toàn bộ sát quỷ trong viện, không còn một con.
Sát quỷ che kín sân đã biến mất, trong sân chỉ còn lại cuồng phong rít gào, cùng với tiếng quỷ gào truyền đến từ phía xa, càng làm bầu không khí tĩnh lặng ở nơi đây thêm phần quỷ dị.
Trưởng lão Giang cùng Trần Vân Tu mờ mịt cầm kiếm trong tay, ngây ngẩn chưa kịp phản ứng.
Cả hai người chỉ có thể ngơ ngác nhìn thiếu nữ đang cầm kiếm đứng giữa sân.
Sát phong rít gào không dứt, nàng mặc một bộ váy trắng đơn sơ, trên váy không có họa tiết, cũng không có trang sức.
Đây là một bộ y phục bình thường mà thị nữ vội vàng thay cho nàng, khi nàng bị đưa ra khỏi Thẩm gia.
Y phục rộng thùng thình, không vừa người, tà áo rộng tung bay trong cuồng phong.
Thẩm Vụ Phi chống kiếm đứng thẳng, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm đen nhánh.
Hắc sát bao phủ bầu trời, chỉ còn lại bóng tối vô tận.
Xa xa, giữa những tiếng quỷ gào là tiếng thét thảm thiết, có thể tưởng tượng được tình cảnh hiện tại của cổ trấn.
“Cửu tiểu thư!” Trưởng lão Giang rốt cuộc cũng hoàn hồn, giọng nói mang theo vài phần chấn động mà gọi một tiếng.
Thẩm Vụ Phi ngoảnh lại nhìn ông ta, sắc mặt lạnh nhạt, không nói một lời.
Nàng như một kẻ bàng quan với thế gian, hết thảy mọi chuyện đều không thể khơi gợi chút gợn sóng nào trong lòng nàng, lại càng không khiến nàng động dung. Sự yên lặng lạnh nhạt ấy khiến người khác bất giác thấy rét run.
Trưởng lão Giang lúc này vô cùng chật vật, toàn thân dính đầy vết máu, sắc mặt tái nhợt. Khi ánh mắt chạm vào đôi đồng tử đen tĩnh lặng của nàng, không hiểu sao hắn lại có chút lúng túng.
Ông ta muốn nói gì đó nhưng rồi lại kìm lại, cuối cùng chỉ lên tiếng: “Cửu tiểu thư, trận pháp hộ trấn đã bị phá, hiện giờ khắp nơi đều là sát quỷ. Chúng ta nên đến Trấn Sát Tháp ở trung tâm trấn để tạm lánh.”