Nhìn thấy Thẩm Vụ Phi bước ra từ trong phòng, cả Khương trưởng lão và Trần Vân Tu đều ngây người.
Khương trưởng lão tức muốn hộc máu, lạnh giọng quát: “Quay vào ngay!”
Tuy rằng cánh cửa kia không có khả năng chống đỡ được bọn sát quỷ này, nhưng ít nhất, nàng ở trong phòng vẫn tạm thời an toàn thêm một lúc.
Hơn nữa, một kẻ phế vật như nàng ra đây thì làm được gì chứ?
Khương trưởng lão từng nhận ân huệ của Thẩm gia, thân là khách khanh trưởng lão của Thẩm gia, đương nhiên phải lấy lợi ích của Thẩm gia làm đầu.
Ông ta hiểu rõ mục đích của chuyến đi này, đó là đưa Thẩm Vụ Phi đến Thanh Diễn Tông, giao cho bọn họ xử trí.
Nếu Thẩm Vụ Phi chết ở đây, mà Thanh Diễn Tông không thấy người đâu, sẽ trách tội Thẩm gia thì phải làm sao?
Hiện tại, Thẩm Vụ Phi chẳng qua chỉ là một phế nhân không có linh lực, gặp sát quỷ thì chỉ có con đường chết.
Chẳng lẽ nàng muốn tự tìm chết?
Khương trưởng lão vừa giận vừa sốt ruột, căm tức vì Thẩm Vụ Phi cứng đầu không nghe lời.
Trần Vân Tu cũng nhanh chóng nhận ra tình trạng của Thẩm Vụ Phi, trên người nàng không hề có sự dao động của linh lực, chỉ là một phàm nhân, còn là một phàm nhân gầy yếu.
Một người yếu ớt như vậy chẳng giúp ích được gì cho bọn họ, ngược lại còn trở thành gánh nặng cho bọn họ.
Nghe tiếng quát to của Khương trưởng lão, Trần Vân Tu không nói gì thêm, chỉ điều khiển những con rối thây ma tập trung lại, ngăn cản sự công kích từ sát quỷ.
Trên người mấy con rối ấy che kín vết thương, là do sát quỷ để lại.
Sát quỷ chỉ cắn nuốt huyết nhục tươi sống, không có hứng thú với những con rối thây ma đã mất đi sinh khí, nên có thể dùng chúng nó ngăn cản được phần nào.
Thẩm Vụ Phi phớt lờ tiếng quát chói tai của Khương trưởng lão, chỉ lặng lẽ quan sát đám sát quỷ dữ tợn trong sân.
Dưới bầu trời đêm đen kịt, sát khí mênh mông ngập tràn, tiếng quỷ gào rợn người vang vọng khắp nơi.
Từng đợt âm phong quét qua, mang theo mùi máu tanh hôi thối.
Lũ sát quỷ toàn thân phủ một lớp lông trắng, làn da lộ ra ngoài lại là màu xanh đen, trên bề mặt nổi chằng chịt những gân mạch ngoằn ngoèo, giống như vô số huyết trùng bám vào, lúc nhúc phập phồng.
Đôi mắt đỏ như máu của chúng trợn trừng, đầy rẫy tham lam và khát vọng điên cuồng với huyết nhục tươi sống.
Chúng gào rú hưng phấn, tham lam nhìn chằm chằm mấy người đứng trước phòng, phát ra từng tiếng tru hứng phấn, điên cuồng lao vào, công kích trở nên càng hung tàn, những móng vuốt sắc nhọn cào xuống, để lại những vết thương sâu hoắm lộ cả xương.