Sau lần gặp gỡ ở nhà bố mẹ, Giang Tịnh cũng không nghĩ nhiều về Trình Dật Hiên. Trong tâm trí Giang Tịnh, Trình Dật Hiên vẫn là hình ảnh người anh hàng xóm ấm áp của những năm tháng cũ, một phần ký ức không thể tách rời. Dù thời gian đã phủ một lớp bụi mỏng lên những kỷ niệm, cảm giác an ổn và thân thuộc mỗi khi nghĩ về anh vẫn vẹn nguyên như ngày nào. Có lẽ vì những ký ức tuổi thơ vẫn còn quá rõ ràng, những chiều hè rượt đuổi nhau dưới hàng cây, những lần anh lén lút nhường phần đồ ăn ngon hơn trong bữa cơm chung hai nhà, hay cả những lần cô khóc nhè chỉ vì bị anh trêu chọc.
Một tuần sau, vào một buổi chiều muộn, khi cô vừa đi làm về, mệt mỏi đến mức chỉ muốn nhanh chóng vào nhà nằm vật ra ghế, thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía đối diện: “Trùng hợp thật nhỉ?”
Giang Tịnh giật mình quay đầu lại, đứng ngay trước cửa căn hộ đối diện chính là Trình Dật Hiên, tay cầm chìa khóa, khuôn mặt vẫn điềm đạm như hôm trước, chỉ khác là hôm nay anh mặc áo sơ mi xanh nhạt, tay xắn cao tới khuỷu, để lộ làn da rám nắng cùng phong thái tự nhiên, như thể nơi đây đã là nhà của anh từ lâu.
“Anh... sao lại ở đây?” Cô ngạc nhiên.
Trình Dật Hiên mỉm cười, giơ chìa khóa trong tay như một lời giải thích: “Anh mới chuyển đến đây. Xem ra lại trở thành hàng xóm của em rồi.”
Giang Tịnh sững lại trong giây lát, rồi bật cười: “Thật đúng là có duyên.”
“Có lẽ là duyên, mà cũng có lẽ là... sự sắp đặt của số phận.” Trình Dật Hiên khẽ nhếch mép cười, ánh mắt thoáng qua một tia ý vị, nhưng Giang Tịnh, lúc này, vẫn chưa nhận ra tầng ý nghĩa sâu xa trong lời nói ấy.
Cô mở cửa vào nhà, còn chưa kịp nói thêm câu gì thì nghe thấy giọng anh từ phía sau: “Tối nay rảnh không? Đi dạo một vòng khu này đi. Anh chưa thân thuộc với nơi này lắm.”
Giang Tịnh quay lại, ánh mắt vui vẻ, thoải mái gật đầu: “Được thôi, nay em làm hướng dẫn viên cho anh nhé.”
Buổi tối, khi trời bắt đầu dịu mát, hai người cùng đi bộ dọc theo con đường nhỏ gần khu chung cư. Mặc dù không phải là khu phố cũ nơi họ từng lớn lên, nhưng cảm giác lại chẳng khác mấy, đèn đường dịu nhẹ, cửa hàng nhỏ ven đường, tiếng trẻ con cười đùa từ sân chơi vang vọng.
“Hồi nhỏ em cứ chạy theo anh suốt.” Trình Dật Hiên đút tay vào túi quần, nở một nụ cười hoài niệm.
Giang Tịnh bật cười: “Anh đừng quên là anh cũng từng kéo em đi khắp nơi đấy. Mẹ em lúc nào cũng bảo con gái nhà người ta học bài, con gái nhà này chạy long nhong theo thằng Dật Hiên.”
Anh cười khẽ, không phủ nhận: “Nhớ lần em cứ đòi đi xe đạp nhưng không chịu ngồi yên phía sau không?"
Giang Tịnh thoáng chốc nhớ ra, không nhịn được mà bật cười: “Lúc đó anh bảo chở em đi nhưng toàn đạp nhanh rồi thắng gấp, làm em suýt té bao nhiêu lần.”
“Anh chỉ muốn em tự biết giữ thăng bằng thôi.” Anh nhún vai, nửa đùa nửa thật.
“Rốt cuộc là giúp hay là muốn trêu em đây?” Cô lườm anh một cái, nhưng nụ cười vẫn không giấu nổi trên môi.
Cả hai đi dọc theo con phố, nhắc lại bao nhiêu chuyện ngày xưa. Trình Dật Hiên luôn là người kéo cô ra khỏi nhà, rủ rê cô chơi đủ trò, từ bắn bi, trốn tìm, đến cả việc trèo cây hái trái. Mỗi lần bị phát hiện, anh đều là người đứng ra chịu trận.
Giờ đây, khi những ký ức vụn vặt ùa về, Giang Tịnh chợt nhận ra, có lẽ sự bao dung và nhường nhịn của Trình Dật Hiên đã âm thầm bao bọc cô từ những ngày còn bé xíu. Chỉ là khi ấy, trái tim non nớt của cô chưa đủ nhạy cảm để nhận ra những điều lặng lẽ ấy.
Khi đi ngang qua một quầy bán kẹo hồ lô bên đường, Trình Dật Hiên bất ngờ dừng lại: “Hồi trước em thích ăn cái này đúng không?”
Giang Tịnh liếc nhìn hàng kẹo, ngập ngừng: “Lâu rồi không ăn...”
Trước khi cô kịp nói tiếp, anh đã mua hai xiên, đưa cho cô một cái: “Vậy thì ăn đi, xem có còn thấy ngon như trước không.”
Giang Tịnh cầm lấy, hơi bất ngờ. Vị ngọt của đường và vị chua nhẹ của táo gai tan dần nơi đầu lưỡi, gợi nhớ lại những buổi chiều tan học, cô và anh cùng chia nhau một xiên kẹo, chọc ghẹo nhau cười khúc khích đến nỗi quên cả giờ về.
Đi được một đoạn, cô chợt nhận ra anh vẫn chưa ăn miếng nào, bèn hỏi: “Sao anh không ăn?”
Anh cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng: “Anh chỉ muốn biết em có còn thích không thôi.”
Giang Tịnh không trả lời. Trong lòng Giang Tịnh, những cử chỉ ân cần của Trình Dật Hiên vẫn mang theo hơi thở của sự quan tâm anh trai dịu dàng năm nào. Cô trân trọng điều đó, như một sợi dây kết nối ấm áp với quá khứ, nhưng không hề mảy may nghi ngờ về một tình cảm nào khác.
Những ngày sau đó, Trình Dật Hiên dường như rất "tích cực" trong vai trò hàng xóm mới. Ví dụ như sáng sớm, khi cô vừa mở cửa chuẩn bị đi làm, đã thấy anh đứng trước cửa phòng, trên tay cầm một ly cà phê nóng.
“Tình cờ quá.” Anh mỉm cười: “Anh mua dư, em có muốn uống không?”
Cô nhận lấy ly cà phê, không suy nghĩ nhiều: “Cảm ơn anh. Em còn phải cảm ơn sự tình cờ này để có cơ hội uống chùa cà phê đó.”
Anh không trả lời, chỉ nhún vai rồi cười.
Hay những lần cô đi siêu thị, vừa tính tự xách túi đồ nặng trĩu thì thấy anh đẩy xe hàng đi ngang qua: “Mua nhiều vậy? Có cần anh xách giúp không?”
Cô cũng không từ chối. Dù sao cũng là hàng xóm, giúp đỡ nhau một chút là chuyện bình thường.
Nhưng mỗi lần anh đi cạnh cô trong siêu thị, luôn là người kéo cô ra khỏi quầy hàng bánh kẹo và đẩy cô về phía gian rau củ, cô lại lườm một cái: “Anh không phải mẹ em đâu, đừng quản em ăn gì.”
“Anh chỉ muốn em ăn uống lành mạnh thôi mà.”
Nhưng Giang Tịnh vẫn chưa nhận ra, trong ánh mắt trìu mến mà Trình Dật Hiên trao cho cô, không chỉ có sự thân thiết của tình anh em thuở nhỏ, mà còn ẩn chứa một thứ tình cảm nồng ấm và một sự chờ đợi lặng lẽ, thứ mà có lẽ, chỉ có người ngoài cuộc mới có thể nhận ra.