Chương 8: Trình Dật Hiên

Dương Thành đưa cô về đến tận cửa khu chung cư. Anh dừng xe, nghiêng người nhìn cô: “Về đến nhà nhớ tắm nước ấm rồi nghỉ ngơi sớm nhé.”

Giang Tịnh gật đầu, tay siết nhẹ quai túi: “Cảm ơn anh đã rủ em đi cùng hôm nay.”

“Không có gì. Anh thấy rất vui.”

Cô mở cửa xe bước xuống, rồi quay lại cúi đầu chào. Anh vẫn ngồi đó, không vội rời đi.

Lên đến phòng, cô bật đèn, đặt túi xách xuống bàn rồi bước vào nhà tắm. Nước nóng xối lên vai, làm dịu đi cảm giác mỏi mệt sau một ngày dài. Tắm xong, cô khoác áo ngủ, rót một cốc nước ấm rồi ngồi xuống cạnh cửa sổ. Đèn ngoài phố vẫn còn sáng, lấp lánh phản chiếu lên mặt hồ.

Đang chìm đắm trong những suy tư miên man, điện thoại của Giang Tịnh rung lên. Là cuộc gọi từ mẹ.

"Giang Tịnh à, con về đến nhà chưa?" Giọng mẹ cô vang lên, dịu dàng nhưng không giấu được sự quan tâm.

"Con về rồi mẹ ạ. Vừa tắm xong." Giang Tịnh trả lời, khẽ nhấp một ngụm nước ấm.

"Con với Dương Thành thế nào rồi?" Mẹ cô dò hỏi, giọng điệu có chút thăm dò.

Giang Tịnh khẽ mỉm cười: "Dạ cũng ổn ạ. Anh ấy rất nhiệt tình." Cô không muốn đi sâu vào chi tiết, chỉ trả lời một cách chung chung.

"Ừ, vậy thì tốt. Mà này con, tối mai con rảnh không? Về nhà ăn cơm nhé! Bố mẹ có mời vài người bạn đến nhà."

Giang Tịnh không ngạc nhiên khi mẹ lại sắp xếp một cuộc gặp. Cô đã quen với những buổi gặp gỡ như vậy, nhưng lần này, có lẽ không phải chỉ là một buổi gặp mặt bình thường.

"Lại có ai mới à mẹ?" Giang Tịnh hỏi, giọng cô mang theo một chút trêu chọc.

"Con yên tâm, không phải xem mắt đâu, chỉ là một buổi gặp gỡ thôi. Bạn của bố con và con gái ông ấy qua chơi, và còn một người nữa, chắc chắn con sẽ bất ngờ." Mẹ cô cười mỉm, giọng điệu đầy ẩn ý.

Giang Tịnh im lặng vài giây. Cô không quá khó chịu với những cuộc gặp như thế, nhưng cũng không hứng thú lắm. Dù sao, bố mẹ chỉ muốn tốt cho cô. Cô trả lời mẹ: "Được rồi, tối mai con sẽ qua."

Tối hôm đó, Giang Tịnh đến nhà bố mẹ. Bầu không khí trong căn nhà cũ vẫn giống như những lần cô về thăm, nhẹ nhàng và ấm áp. Khi cô bước vào phòng khách, mẹ cô đang bày biện một bàn trà, bên cạnh là một người đàn ông tầm tuổi bố cô và một cô gái trẻ, đây chắc là bạn của bố cô.

Cô chào hỏi xã giao rồi ngồi xuống, cảm giác như thời gian dừng lại ở đây, trong những bữa cơm gia đình ấm cúng. Nhưng đúng lúc sự yên bình của bữa cơm gia đình vừa kịp bao phủ, một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên từ ngưỡng cửa: "Cháu đến rồi ạ."

Giang Tịnh quay lại, ánh mắt lập tức nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc. Người đàn ông đứng ở cửa không ai khác chính là Trình Dật Hiên, người anh hàng xóm cũ, có thể nói là thanh mai trúc mã thuở nhỏ của cô.

Trình Dật Hiên hơn cô va tuổi, năm nay vừa tròn ba mươi, vóc dáng cao ráo, bờ vai rộng và phong thái điềm đạm. Anh mặc sơ mi trắng đơn giản phối cùng quần tây sẫm màu, gương mặt điển trai, hiền lành và tri thức khiến người ta thấy dễ chịu ngay từ ánh nhìn đầu tiên.

Mái tóc cắt gọn gàng, ánh mắt đen trầm đầy suy nghĩ, và nụ cười của anh, luôn vừa đủ, ấm áp mà không phô trương.

Ngày còn bé, anh là người luôn điềm tĩnh, ít nói, nhưng mỗi khi Giang Tịnh gặp rắc rối với lũ trẻ hàng xóm, anh luôn là người đứng ra bảo vệ. Lớn lên, anh chọn con đường kinh doanh, làm việc ở một thành phố khác, nghe nói rất thành công. Nhưng dù đi xa bao lâu, mỗi lần về Ái Vân, anh vẫn giữ thói quen ghé thăm bố mẹ Giang Tịnh, hỏi han như một người thân thiết trong nhà.

Giang Tịnh vẫn nhớ những buổi chiều hai người ngồi vắt vẻo trên nhánh cây ngô đồng trước sân, anh kể chuyện cổ tích bằng giọng đều đều, còn cô thì dựa vào vai anh, thϊếp đi lúc nào không hay. Trong miền ký ức dịu dàng của Giang Tịnh, Trình Dật Hiên luôn là một nốt trầm bình yên, không sôi nổi, không quá thân mật, nhưng sự hiện diện lặng lẽ của anh luôn mang đến cảm giác an ổn kỳ lạ.

"Dật Hiên, sao hôm nay anh cũng ở đây?" Giang Tịnh mỉm cười, đứng dậy đi về phía anh.

Trình Dật Hiên mỉm cười, mắt sáng lên khi thấy cô: "Lâu rồi không gặp, cô gái bé nhỏ, có vẻ là đi làm bận rộn nhỉ?"

Giang Tịnh mỉm cười khẽ lắc đầu, nhìn Trình Dật Hiên, cô cảm thấy dường như thời gian chỉ là một dòng chảy vô hình, anh vẫn vậy, vẫn là người anh trai ấm áp luôn lặng lẽ dõi theo cô từ phía sau.

Bữa tối diễn ra trong không khí thoải mái, khi Giang Tịnh trò chuyện với bố mẹ và Trình Dật Hiên. Trình Dật Hiên luôn biết cách khiến cô cười, và cách anh chăm sóc mẹ cô cũng khiến Giang Tịnh cảm thấy dễ chịu. Sau bữa ăn, cả gia đình cô ngồi trò chuyện với gia đình bạn bè.

Trình Dật Hiên đứng tựa vào lan can, tay cầm ly trà nóng, ánh mắt hướng về khoảng sân nhỏ. Giang Tịnh bước ra, trên tay cũng là một cốc trà mẹ cô vừa pha.

Trình Dật Hiên: "Dạo này em thế nào?"

Giang Tịnh mỉm cười nhấp một ngụm trà: "Vẫn như trước thôi. Vẫn là công việc, họp hành, tài liệu chồng chất."

Trình Dật Hiên cười khẽ: "Cô bé ngày nào giờ đã thành quý cô bận rộn rồi nhỉ?"

Giang Tịnh: "Còn anh? Dạo này sao rồi?"

Trình Dật Hiên khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm: "Anh vẫn ổn. Chỉ là... anh đang cân nhắc chuyển hẳn về đây."

Giang Tịnh khẽ nhíu mày, quay hẳn sang nhìn anh, trong lòng thoáng chút ngạc nhiên: "Thật ạ? Sao anh lại có quyết định như vậy?"

Trình Dật Hiên khẽ mỉm cười, ánh mắt sâu lắng: "Ừ. Cuộc sống ở thành phố biển náo nhiệt nhưng đôi khi lại thấy cô đơn. Về đây có lẽ sẽ tìm lại được chút bình yên. Với lại chúng ta lại thành hàng xóm như xưa, em thấy sao?"

Giang Tịnh bật cười, giọng mang chút hoài niệm: "Lại giống như hồi bé à? Ngày nào cũng sang nhà nhau chơi."

Trình Dật Hiên cũng cười theo, ánh mắt có chút ấm áp: "Ừ, chỉ khác là bây giờ em không còn chạy theo anh đòi chơi cùng nữa."

Giang Tịnh giả vờ nhíu mày: "Ai nói? Nếu anh có thời gian thì em vẫn có thể đến làm phiền như trước mà."

Trình Dật Hiên nhìn Giang Tịnh, ánh mắt dưới ánh đèn hiên nhà trở nên dịu dàng lạ thường, như chứa đựng một điều gì đó sâu lắng: "Vậy thì anh sẽ chờ ngày em làm phiền anh như xưa."

Khoảnh khắc ấy, sự dịu dàng trong ánh mắt anh dường như mang theo một chút mong đợi kín đáo.