Sau buổi họp, Giang Tịnh lại tiếp tục vùi đầu vào công việc. Phần báo cáo cho công ty Tạ Kỳ Dương là một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất, cô dành phần lớn thời gian để chỉnh sửa, tối ưu lại từng số liệu.
Từ sau lần gặp nhà đầu tư, anh không nhắn tin thêm lần nào nữa. Cô cũng không chủ động nhắn trước. Không phải vì ngại. Cô vẫn luôn là kiểu người lý trí, phân biệt rõ ràng giữa công việc và chuyện cá nhân. Nếu có việc cần thì nói, không có thì thôi.
Nhưng có một thói quen nhỏ, lặng lẽ hình thành trong những giờ nghỉ ngắn ngủi, ngón tay Giang Tịnh vô thức tìm đến chiếc điện thoại, màn hình sáng lên rồi lại vụt tắt trong một thoáng thất vọng mơ hồ. Lý trí bảo rằng anh sẽ không nhắn tin, nhưng một góc nhỏ nào đó trong tim vẫn âm thầm chờ đợi.
Tối đến, khi cô mở laptop lên để tiếp tục làm việc, một tin nhắn bật lên.
Tạ Kỳ Dương: [Cậu có rảnh không?]
Cô chớp mắt. Rảnh không? Nói rảnh thì không đúng, nhưng nếu nói không rảnh, thì cũng không hẳn.
Cô suy nghĩ vài giây, rồi gõ mấy chữ.
Giang Tịnh: [Có chuyện gì sao?]
Tin nhắn từ anh đến rất nhanh.
Tạ Kỳ Dương: [Tôi muốn bàn về kế hoạch triển khai dự án.]
Cô gật nhẹ, đúng là công việc.
Giang Tịnh: [Cậu gọi đi.]
Ngay sau đó, điện thoại rung lên.
“Alô?” Cô đeo tai nghe, giọng vẫn giữ bình thản như thường.
“Cậu đang làm việc à?” Giọng anh trầm, có chút âm vang đặc trưng.
“Ừm, tớ đang xem lại phần cuối của báo cáo.”
“Được. Tôi muốn chúng ta cùng nhau lên một lịch trình chi tiết, phân công công việc, và xác định các mốc thời gian quan trọng.” Anh dừng lại một lát, rồi tiếp tục: “Cậu có thể giúp tôi chuẩn bị một bản kế hoạch sơ bộ được không?”
Cô nhanh chóng mở email, đối chiếu với bản báo cáo trước đó: “Được, tớ sẽ gửi cho cậu trong ngày mai.”
Anh im lặng vài giây, rồi đột nhiên nói: “Cậu vẫn chưa ăn tối?”
Cô ngạc nhiên: “Làm sao cậu biết?”
Anh cười khẽ: “Bình thường cậu không trả lời tin nhắn nhanh như vậy. Vậy nên tôi đoán là cậu vẫn đang làm việc, mà giờ này còn làm thì chắc là chưa ăn.”
Cô hơi bất ngờ. Anh lúc nào cũng tinh tế như vậy. Cô không đáp ngay, chỉ lặng lẽ nhìn màn hình máy tính.
“Nếu chưa ăn thì ăn đi.” Anh nói tiếp, giọng vẫn rất bình thản, nhưng không hiểu sao lại mang theo chút gì đó khiến cô cảm thấy khó từ chối.
Cô bật cười nhẹ: “Cậu đang quản lý thời gian ăn uống của tớ à?”
“Không.” Anh cười khẽ: “Nhưng nếu tôi không nhắc, có lẽ cậu sẽ quên luôn.”
Cô không nói gì, chỉ nghe tiếng gõ bàn phím lạch cạch. Một lát sau, anh lại nói: “Hôm nay vẫn rất bận sao?”
“Cũng không quá bận. Chỉ là không có lý do để ngừng làm việc.” Cô vô thức lặp lại ý nghĩ khi nãy.
Bên kia im lặng trong chốc lát.
Rồi anh cười nhẹ: “Vậy nếu có lý do thì sao?”
Một thoáng ngập ngừng trong nhịp thở của Giang Tịnh. Trước khi cô kịp tìm ra câu trả lời, giọng trầm ấm của anh đã vang lên, mang theo một chút ý cười khó đoán: “Ví dụ như nếu tôi nói, tôi đang trên đường đến đón cậu đi ăn tối thì sao?”
Đôi mắt Giang Tịnh khẽ mở lớn, một sự ngạc nhiên khó tin thoáng qua trong đáy mắt: “Cậu...”
Anh cười, giọng điềm tĩnh nhưng mang theo chút bông đùa: “Đùa thôi. Nhưng nếu tôi thực sự đến, cậu có đi không?”
Cô: “…”
Lần này, cô thực sự không biết phải trả lời thế nào. Anh lúc này… có chút gì đó rất khác so với trong trí nhớ của cô.
----------------
Sau buổi xem mắt, Dương Thành và Giang Tịnh vẫn giữ liên lạc.
[Cuối tuần này em rảnh không?] Tin nhắn từ Dương Thành đến lúc gần 9 giờ tối.
Giang Tịnh nhìn dòng tin nhắn trên màn hình, một thoáng do dự lướt qua.
Rồi một tin nhắn khác từ Dương Thành hiện lên: [Anh được mời làm diễn giả trong một sự kiện kết nối doanh nghiệp cuối tuần này, có cả gian hàng từ thiện nhỏ nữa. Anh nghĩ em sẽ thích. Đi cùng anh cho vui nhé?]
Không chút đắn đo, Giang Tịnh gõ nhanh hai chữ: [Vâng, được ạ.]
Thứ Bảy, trời trong xanh.
Sự kiện diễn ra tại một không gian mở ven hồ, có cả khu trưng bày dự án lẫn sân khấu giao lưu. Giang Tịnh đi bên Dương Thành, thấy anh luôn có người chào, luôn có người gật đầu, cười thân thiện.
Có lúc, một cô sinh viên năm cuối rụt rè xin chụp ảnh chung với anh.
“Anh Dương Thành là thần tượng của tụi em mà. Diễn giả năm ngoái nói chuyện quá hay!”
Giang Tịnh đứng bên, nghe thấy vậy, bất giác mỉm cười. Dương Thành thật sự là kiểu người khiến người khác ngưỡng mộ, không phải vì vẻ ngoài, mà bởi cách anh sống, và cách anh làm việc.
Giữa buổi, khi hai người ngồi nghỉ bên một quán nhỏ trong khuôn viên, Dương Thành kể: “Hồi cấp hai, anh từng trốn học cả tuần chỉ vì sợ phải đứng trước lớp thuyết trình.”
Cô ngạc nhiên: “Thật ạ? Em không tưởng tượng được luôn.”
“Thật.” Anh cười nhẹ: “Mẹ anh mất từ khi anh học lớp 8. Ba thì suốt ngày đi làm. Anh từng ghét nói chuyện với người khác. Mãi đến khi học đại học, có một thầy giáo kéo anh ra khỏi vỏ ốc, bắt anh tham gia CLB tranh biện.”
Giang Tịnh nhìn anh, lặng người.
“Giờ thầy ấy mất rồi. Nhưng mỗi lần đứng trước đám đông, anh đều nhớ đến thầy. Anh không giỏi hơn ai cả. Chỉ là… muốn truyền đi một điều gì đó tích cực, như thầy từng làm với anh.”
Giang Tịnh im lặng, lắng nghe câu chuyện giản dị nhưng đầy chân thành của Dương Thành. Trong lòng cô, một sự cảm phục sâu sắc lặng lẽ dâng lên. Nhưng đâu đó, một thoáng buồn man mác khẽ chạm vào trái tim cô, nhẹ nhàng và thoáng qua như một cơn gió đầu hạ.
Tối hôm đó, khi sự kiện kết thúc, họ đi bộ dọc theo bờ hồ. Phố xá đã bớt đông. Gió nhẹ lùa qua tóc cô, và Giang Tịnh chợt thấy lòng mình dịu xuống. Dương Thành không nói gì nhiều. Anh chỉ đi bên cạnh, thi thoảng hỏi cô có mệt không.
Không khoa trương, không vồn vã, chỉ có sự hiện diện kiên định và ánh nhìn dịu dàng. Có một khoảnh khắc, cô thấy bàn tay anh khẽ đưa gần sang bên mình, như thể muốn chạm nhẹ. Nhưng anh không có hành động tiếp theo. Và cô cũng không mong anh làm vậy.