Sau dòng tin nhắn ngắn gọn của Tạ Kỳ Dương, một ngọn lửa trách nhiệm khẽ bùng lên trong Giang Tịnh. Cô mở tài liệu anh gửi, đôi mắt lướt nhanh nhưng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Những kiến thức và kinh nghiệm tích lũy bao năm giúp cô nhanh chóng nhận ra những "lỗ hổng" cần được lấp đầy, những ý tưởng cần được mài giũa thêm.
Đêm đó, cô làm việc đến tận khuya, hoàn thành bản báo cáo chi tiết và đầy đủ. Khi gửi email cho Tạ Kỳ Dương, cô không quên kèm theo một vài gợi ý và phân tích chuyên sâu.
Sáng hôm sau, Giang Tịnh đến văn phòng với đôi mắt hơi quầng thâm vì thiếu ngủ. Ngón tay Giang Tịnh vừa chạm nhẹ vào nút nguồn khởi động máy tính, màn hình còn chưa kịp sáng hẳn, thì chiếc điện thoại trên bàn đã rung lên. Tên người gọi hiện ra là Tạ Kỳ Dương.
"Giang Tịnh, bản báo cáo của cậu rất tốt. Cảm ơn cậu." Giọng anh trầm ấm, mang theo sự chân thành.
"Không có gì. Đó là công việc của tớ." Cô đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình thản.
"Nhưng những phân tích và gợi ý của cậu thật sự rất hữu ích." Anh nói tiếp: “Tôi đã gửi cho bên đầu tư, họ cũng đánh giá rất cao."
Giang Tịnh hơi ngạc nhiên. Cô không ngờ những góp ý của mình lại được đánh giá cao đến vậy.
"Vậy sao? Rất vui vì có thể giúp được cậu." Cô nói, lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Chiều nay tôi có một cuộc họp then chốt với các nhà đầu tư, cậu có thể hỗ trợ tôi cùng tham gia được không?" Anh hỏi.
"Cuộc họp?" Giang Tịnh hơi do dự. Cô có một vài cuộc hẹn với khách hàng vào chiều nay.
"Tôi biết cậu bận, nhưng sự có mặt của cậu rất quan trọng. Những phân tích của cậu sẽ giúp chúng ta rất nhiều." Anh nói, giọng điệu có chút khẩn khoản. Giang Tịnh im lặng một lúc, rồi quyết định đồng ý. Cô biết, đây là cơ hội tốt để cô thể hiện năng lực của mình.
Giang Tịnh cùng trợ lý đến văn phòng của Tạ Kỳ Dương. Không gian làm việc của anh không quá lớn, nhưng thiết kế gọn gàng, tối giản. Cô vừa ngồi xuống thì Tạ Kỳ Dương đã rót cho cô một ly trà.
“Uống đi, đừng nói là cậu chỉ thích uống cà phê đen đấy nhé?” Cậu cười nhẹ.
Giang Tịnh liếc nhìn chén trà xanh nghi ngút khói, cười nhạt: “Không đâu, tớ đâu cố chấp vậy.”
Tạ Kỳ Dương gật đầu: “Vậy thì tốt, trà này là do có người quen mang từ vùng núi về, khá ngon.”
Cô cầm ly trà lên, chậm rãi nhấp một ngụm. Hương trà xanh thoang thoảng, vị chát nhẹ ban đầu tan đi, để lại dư vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi. Giang Tịnh bất giác nghĩ, có lẽ mối quan hệ giữa cô và Tạ Kỳ Dương lúc này cũng vậy, lịch sự, chuyên nghiệp, nhưng ẩn sâu trong từng cử chỉ, từng lời nói vẫn còn vương vấn một chút hoài niệm, một sợi dây mỏng manh nối về những năm tháng đã qua.
Trong cuộc họp, Tạ Kỳ Dương trình bày dự án một cách rõ ràng, ngắn gọn. Anh vẫn như xưa, khi làm việc thì nghiêm túc, ít nói nhưng sắc bén. Sau đó là phần trình bày của Giang Tịnh, giọng nói của cô rõ ràng, mạch lạc, những lập luận sắc bén và thuyết phục. Cô nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người trong phòng họp, kể cả những nhà đầu tư khó tính nhất.
Ngồi bên cạnh Giang Tịnh, Tạ Kỳ Dương lặng lẽ quan sát. Dù nhớ rằng hồi cấp ba cô cũng là một học sinh xuất sắc, anh vẫn không khỏi ngạc nhiên trước sự tỏa sáng rực rỡ của cô gái im lặng, có phần nhút nhát ngày nào. Sự tự tin toát ra từ ánh mắt, giọng nói mạch lạc và những lập luận sắc bén của cô khiến anh không khỏi ngạc nhiên xen lẫn một niềm ngưỡng mộ khó diễn tả.
Sau buổi họp, các nhà đầu tư dành cho Giang Tịnh những lời khen ngợi. Họ đánh giá cao năng lực và sự chuyên nghiệp của cô, và bày tỏ mong muốn được hợp tác lâu dài với công ty của Tạ Kỳ Dương. Tạ Kỳ Dương nhìn Giang Tịnh, ánh mắt anh ánh lên sự tán thưởng.
"Hôm nay, cậu đã thể hiện rất tốt." Anh nói, giọng điệu chân thành.
Giang Tịnh khẽ mỉm cười: "Cảm ơn cậu. Đó là nhờ sự tin tưởng của cậu."
"Không, đó là nhờ năng lực của cậu." Anh nói: "Tôi rất vui vì có được sự hỗ trợ của cậu."
Có một khoảnh khắc, ánh mắt hai người vô tình chạm nhau. Chỉ là một giây rất ngắn, nhưng Giang Tịnh có thể thấy được sự đánh giá trong ánh mắt anh. Là sự công nhận.
Cô mím môi, không biết sao trong lòng lại có chút tự hào. Trước kia, cô chỉ là một nốt trầm lặng lẽ trong bản nhạc ồn ào của lớp học, thứ tình cảm đơn phương giấu kín như một bí mật không dám hé lộ. Nhưng giờ đây, cô đã đứng ngang hàng với anh, cùng nhau phân tích, tranh luận, góp phần vào thành công chung. Một sự thay đổi mà có lẽ, chính cô cũng chưa từng dám mơ tới. Khoảnh khắc đó, cô nghĩ có lẽ những năm tháng thích thầm ấy, cũng không đến nỗi vô nghĩa.