Chương 5: Ngày nghỉ và cuộc hẹn xem mắt

Đầu tuần khi Giang Tịnh còn đang bận rộn với công việc thì nhận được tin nhắn từ mẹ.

Mẹ: [Chiều chủ nhật tới con rảnh không? Bố mẹ có sắp xếp một buổi gặp mặt, con đến thử đi.]

Giang Tịnh: [Xem mắt ạ?]

Mẹ: [Gặp gỡ làm quen thôi, không phải ép buộc gì. Là con trai bạn mẹ, gia đình đàng hoàng, công việc ổn định. Con cứ thử gặp một lần xem sao.]

Cô nhìn tin nhắn một lúc rồi trả lời đơn giản.

Giang Tịnh: [Con biết rồi.]

Giang Tịnh không bài xích những buổi xem mắt theo sự sắp xếp của mẹ, nhưng sâu thẳm, cô vẫn giữ một khoảng lặng hoài nghi. Trong mắt những người thân yêu, có lẽ cô là một bản thể tách biệt, quá đỗi lý trí và độc lập đến mức dường như không cần đến một bờ vai nương tựa.

Sự lo lắng của mẹ, dù chân thành, đôi khi lại khiến cô cảm thấy mình như một "ca khó" trong chuyện tình cảm.

“Cứ đi một lần cũng không sao.” Cô thầm nghĩ, rồi tiếp tục làm việc.

Thoắt cái đã tới cuối tuần, Giang Tịnh hiếm hoi có một ngày không bị công việc đè nặng. Buổi sáng, cô dành thời gian dọn dẹp nhà cửa, sau đó ghé qua tiệm cà phê gần nhà, nơi cô và Thanh Dao đã hẹn nhau từ hôm trước.

Vừa bước vào quán, Giang Tịnh đã thấy Thanh Dao vẫy tay từ một góc gần cửa sổ.

"Cậu đến muộn năm phút, phạt cốc cà phê này của tớ nhé!" Thanh Dao cười tít mắt, đẩy menu về phía cô.

Giang Tịnh bật cười, ngồi xuống ghế đối diện: "Được thôi, coi như bồi thường cho lần trước tớ quên hẹn cậu."

Cà phê được mang ra, cả hai vừa nhâm nhi vừa trò chuyện. Từ công việc, cuộc sống, cho đến những chuyện nhỏ nhặt như bộ phim mới ra hay quán ăn đang hot gần đây.

Nhưng rồi, Thanh Dao chống cằm nhìn cô, ánh mắt lấp lánh đầy ẩn ý: "Tớ nghe cô bảo cậu có hẹn xem mắt vào chiều nay?"

"Mẹ tớ lại nói với cậu à?" Giang Tịnh bất lực thở dài.

"Dĩ nhiên rồi, bác gái lo cho cậu lắm đấy. Nhưng mà… cậu định đi thật à?"

Giang Tịnh xoay nhẹ ly cà phê trong tay, giọng điệu bình thản: "Ừ thì, cũng đến tuổi rồi. Cứ xem thử xem, biết đâu gặp được người hợp ý."

Thanh Dao nhìn cô chăm chú một lúc lâu, rồi thở dài: "Cậu còn nhớ lần trước cậu nói gì không? Cậu bảo bản thân sẽ không yêu qua loa, cũng sẽ không kết hôn chỉ vì đến tuổi."

Giang Tịnh cười khẽ: "Tớ nhớ chứ. Nhưng tớ cũng không thể mãi một mình được."

Thanh Dao hỏi lại: “Không phải cậu đã gặp lại Kỳ Dương rồi sao?”

Giang Tịnh khựng lại một nhịp, rồi nhanh chóng thu lại vẻ xao động thoáng qua, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình thản: “Chỉ là đối tác công việc. Hơn nữa... giữa chúng tớ, có thể tiến xa hơn sao?"

Thanh Dao mím môi, không nói gì thêm, nhưng cô hiểu bạn mình rõ hơn ai hết. Giang Tịnh không phải kiểu người dễ dàng mở lòng. Nếu không thực sự động lòng, cô ấy sẽ không bước vào một mối quan hệ nào cả.

Buổi chiều, Giang Tịnh đến nhà hàng theo địa chỉ đã hẹn trước.

Người đàn ông đối diện cô là Dương Thành, đúng như lời mẹ cô nói, một người lịch sự, trưởng thành và thành đạt. Anh cao ráo, dáng người gọn gàng trong chiếc sơ mi màu xanh nhạt, khuôn mặt góc cạnh với sống mũi cao, ánh mắt trầm ổn và giọng nói trầm ấm.

Anh không quá nổi bật giữa đám đông, nhưng có một kiểu thu hút riêng, kiểu thu hút của một người biết mình đang làm gì, muốn gì, và đối xử với người khác bằng sự chân thành.

Ngay từ khi ngồi xuống, Dương Thành đã mỉm cười nhẹ, gật đầu chào và chủ động gọi đồ uống giúp cô sau khi hỏi ý kiến. Cuộc trò chuyện diễn ra tự nhiên. Dương Thành là người có sự tinh tế và nhã nhặn. Khi nhân viên phục vụ lỡ tay làm đổ nước lên bàn, anh không tỏ ra khó chịu, chỉ mỉm cười và nói đùa nhẹ: "Không sao, tôi từng làm rơi cả khay cơm vào đồng nghiệp trong bếp cơ đấy."

Câu nói khiến cả cô và nhân viên cùng bật cười, không khí cũng trở nên thoải mái hơn.

Anh kể về công việc trong lĩnh vực công nghệ, không khô khan như cô tưởng. Anh còn từng du học Nhật Bản một năm, và thỉnh thoảng vẫn học nấu ăn cho vui.

Dương Thành nhìn cô, nhẹ giọng nói: "Em rất khác so với những gì anh tưởng tượng. Khi thấy ảnh em anh cứ nghĩ em sẽ là kiểu người lạnh lùng, khó gần, nhưng thật ra lại rất dịu dàng."

Giang Tịnh khẽ mỉm cười: "Vậy à? Có lẽ em không ăn ảnh."

Dương Thành bật cười: "Vậy khi chụp ảnh em cần cười nhiều hơn mới được."

Cuộc gặp kết thúc trong không khí nhẹ nhàng. Trước khi rời đi, Dương Thành không quên hỏi: "Anh có thể liên lạc với em sau hôm nay không?"

Giang Tịnh hơi do dự, nhưng rồi vẫn gật đầu: "Được ạ."

Bước chân ra khỏi nhà hàng, hòa vào dòng người hối hả, Giang Tịnh chợt cảm thấy một khoảng trống lặng lẽ lan tỏa trong lòng. Dương Thành, anh ấy là tất cả những gì lý trí cô vẽ ra: tử tế, ổn định, một người đàn ông mà cô có thể trò chuyện hàng giờ với sự thoải mái dễ chịu. Vậy mà trái tim cô vẫn bình yên đến lạ, không một gợn sóng, không một chút xao xuyến.

Và ngay khoảnh khắc đó, màn hình điện thoại sáng lên. Một tin nhắn từ một cái tên mà suốt những ngày qua, cô không hề chủ động liên lạc trước.

Tạ Kỳ Dương: [Tôi gửi cậu tài liệu cần duyệt lại, kiểm tra giúp tôi nhé.]

Chỉ là một dòng tin nhắn khô khan về công việc. Nhưng khi cái tên Tạ Kỳ Dương hiện lên trên màn hình, ngón tay Giang Tịnh vô thức siết chặt lấy chiếc điện thoại. Một thứ cảm xúc mơ hồ, vừa có chút ấm áp khẽ khàng, vừa mang theo một nỗi băn khoăn khó gọi thành tên, nhẹ nhàng trỗi dậy trong lòng cô.