Sáng sớm, Giang Tịnh đã có mặt tại văn phòng, bắt đầu một ngày làm việc với lịch trình dày đặc. Hôm nay, cô có cuộc họp quan trọng với ban lãnh đạo về tiến độ dự án mới và đặc biệt, cần báo cáo chi tiết về buổi gặp gỡ đối tác tiềm năng vào hôm trước.
Các cuộc họp nối tiếp nhau ngay sau đó, từ cuộc họp nhóm về kế hoạch marketing đến buổi trao đổi với bộ phận kỹ thuật về những vấn đề phát sinh.Các cuộc họp nối tiếp nhau, điện thoại reo không ngừng, tin nhắn và email chất chồng như thể cả thế giới đều đang cần cô cùng một lúc.
Cô là kiểu người làm việc có nguyên tắc, cho dù bận cỡ nào vẫn luôn xử lý mọi thứ một cách gọn gàng và chỉn chu. Thế nhưng hôm nay có điều gì đó khiến cô cảm thấy hơi quá tải. Như thể tâm trí không hoàn toàn ở lại trong cuộc họp hay những trang tài liệu trước mặt.
Cô không thường xuyên để ý điện thoại, chỉ tranh thủ lướt qua khi có chút thời gian trống. Trong một khoảnh khắc lơ đãng, khi màn hình sáng lên, một tin nhắn chưa đọc hiện ra.
Tạ Kỳ Dương.
Cô hơi khựng lại. Chưa kịp bấm vào xem, thì điện thoại rung lên một cuộc gọi đến. Tim cô khẽ nảy lên một nhịp, không rõ vì bất ngờ, vì hồi hộp, hay vì điều gì đó khác mà chính cô cũng không lý giải được.
Hít sâu một hơi, cô nhấn nghe máy, giọng vẫn bình tĩnh như thường lệ: “Alô?”
Bên kia là giọng nói trầm ổn quen thuộc của Tạ Kỳ Dương: “Cậu đang bận à?” Một câu hỏi đơn giản, nhưng lại khiến cô có cảm giác như anh có thể nhìn thấu cô lúc này.
Cô cầm bút, ghi chú vài dòng trên tài liệu, nhẹ nhàng đáp: “Ừm.”
“Xin lỗi vì làm phiền. Nhưng tôi cần gấp bản báo cáo từ phía cậu. Ban đầu nói ba ngày, nhưng bên này có chút thay đổi. Có thể rút ngắn còn hai ngày không?”
Cô khẽ nhíu mày. Hai ngày... với khối lượng công việc hiện tại, đúng là một thử thách không nhỏ. Nhưng cô không phải kiểu người dễ dàng nói "không" trước yêu cầu công việc.
Lật lại tài liệu, rà soát tiến độ, cô đáp: “Có thể. Tớ sẽ cố gắng.”
“Tôi biết việc này hơi gấp. Nếu có gì cần hỗ trợ, cứ nói nhé.”
Giang Tịnh im lặng một thoáng, ánh mắt vô thức dừng lại trên màn hình máy tính sáng trưng, rồi lại dời xuống những dòng ghi chú dày đặc trong sổ tay.
Cô khẽ thở ra một hơi, giọng điệu vẫn giữ được sự bình tĩnh thường ngày: “Không sao. Tớ sẽ cố gắng hết sức.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi đột nhiên anh hỏi: “Cậu ăn trưa chưa?”
Cô hơi sững người. Theo phản xạ, liếc nhìn đồng hồ, gần 2 giờ chiều. Bận quá nên quên mất.
“Chưa.” Cô đáp khẽ.
“Vậy ăn gì đi.” Giọng anh vẫn điềm tĩnh, trầm ấm, không quá nhiều cảm xúc, nhưng mang theo một sự quan tâm rất đỗi tự nhiên: “Làm việc căng thẳng quá không tốt đâu.”
Cô không đáp, chỉ khẽ ừ một tiếng, rồi kết thúc cuộc gọi nhanh chóng. Nhịp tim vẫn chưa trở lại bình thường.
Khoảng nửa tiếng sau, khi cô vẫn đang vùi đầu trong đống tài liệu, một đồng nghiệp ghé qua bàn, tay cầm túi giấy còn bốc hơi nóng: “Giang Tịnh, đồ ăn của chị này.”
Cô ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên: “Chị đâu có đặt đồ ăn?”
Cô bạn đồng nghiệp mỉm cười đầy ẩn ý: “Đồ ăn từ nhà hàng Solace Bistro đó, nhìn sang lắm luôn.”
Giang Tịnh ngẩn người một lúc rồi mới phản ứng lại. Không cần đoán cũng biết là ai.
Một nụ cười khẽ nở trên môi Giang Tịnh, dù trong lòng vẫn còn chút ngỡ ngàng. Bàn tay cô chạm vào chiếc túi giấy ấm nóng, một cảm xúc khó gọi tên len lỏi, vừa có chút bất ngờ dịu ngọt, vừa mang theo một thoáng bối rối mơ hồ.
Cô nhìn màn hình điện thoại. Không có tin nhắn mới.
Chỉ là một câu nói rất đỗi bình thường trước đó: “Vậy ăn gì đi.” Nhưng giờ đây, trước mặt cô là một phần ăn đầy đủ, nóng hổi.
Trong khoảnh khắc ấy, một dòng chảy ấm áp khẽ khàng lan tỏa trong l*иg ngực Giang Tịnh, xoa dịu đi những căng thẳng mệt mỏi. Sự quan tâm lặng lẽ này, không phô trương, không đòi hỏi, lại âm thầm gieo vào lòng cô một hạt mầm của sự rung động.
Tuy nhiên, lý trí cô nhanh chóng lên tiếng: Chỉ là đồng nghiệp quan tâm nhau thôi. Đây là sự ga lăng vốn có của cậu ấy. Giang Tịnh nhẹ nhàng mở hộp đồ ăn, hương thơm bốc lên khiến cô mới nhận ra mình thực sự rất đói. Cô cầm điện thoại, chụp lại một tấm ảnh, gửi cho Tạ Kỳ Dương kèm theo hai chữ: [Cảm ơn.]
Một lúc lâu sau, Tạ Kỳ Dương để lại một biểu tượng thích.