Chương 3: Sợi chỉ mỏng nối về quá khứ

Sau buổi hôm đó, Tạ Kỳ Dương gửi cho Giang Tịnh một email chi tiết về dự án hợp tác giữa hai bên. Giang Tịnh đọc lướt qua nội dung, các điều khoản rõ ràng, chuyên nghiệp, không có gì đáng chê trách.

Nhưng điều níu ánh mắt cô lại không phải là các điều khoản rành mạch, mà là một dòng chữ đơn giản, nằm lặng lẽ ở cuối thư: [Hy vọng lần này chúng ta sẽ làm việc ăn ý như thời làm nhóm trưởng tổ 3 năm ấy.]

Giang Tịnh sững người. Rõ ràng chỉ là một câu nói rất bình thường, nhưng lại kéo cô về những năm tháng cũ, năm tháng mà cô lặng lẽ thích anh, âm thầm đặt ánh mắt theo dõi mỗi bước chân anh đi qua.

Cô nhớ, năm ấy lớp có bài tập nhóm lớn, giáo viên phân nhóm một cách ngẫu nhiên, cô và Tạ Kỳ Dương bị xếp chung nhóm. Khi đó, cô không quá nổi bật trong lớp, còn anh lại là kiểu người vừa giỏi vừa nổi danh, ai cũng muốn cùng nhóm. Anh cao ráo, dáng người thẳng tắp, lúc đó hay đeo kính gọng mảnh. Gương mặt góc cạnh cùng sống mũi cao và đôi mắt sâu thẳm khiến người ta không dễ quên. Anh ít nói, có phần lạnh lùng, nhưng lại khiến người khác yên tâm một cách kỳ lạ.

Lúc chia nhóm xong, bạn bè còn chọc ghẹo: “Trời ơi, tổ của Tạ Kỳ Dương mạnh dữ! Lại còn có cả Giang Tịnh nữa, điểm chắc chắn cao chót vót rồi.”

Khi đó cô chỉ mỉm cười nhạt, không đáp lại gì. Mái tóc dài nhẹ buộc hờ sau gáy, làn da trắng và đôi mắt trong, cô luôn giữ cho mình một phong thái trầm lặng, ít khi thu hút sự chú ý. Nhưng trong ánh mắt ấy, luôn ánh lên vẻ nghiêm túc và tinh tế.

Tạ Kỳ Dương lúc đó lại quay sang, chậm rãi nói một câu: “Không chỉ mạnh, mà còn rất ổn.”

Câu nói nhẹ tênh, nhưng như giọt nước làm lan ra vô vàn gợn sóng trong lòng cô. Là anh đang khen cô sao? Dù có lẽ chỉ là một lời khách sáo vô tình, nhưng năm ấy, trái tim thiếu nữ của cô đã rung động.

Cô mở giao diện Nexus, ngón tay di chuyển chậm rãi. Lưỡng lự một lúc, cô mở trang cá nhân của anh ra.

Mấy năm rồi nhỉ? Lâu đến mức cô đã không còn nhớ lần cuối cùng nhìn thấy anh là khi nào. Ảnh đại diện của anh vẫn đơn giản như trước, một bức ảnh đen trắng, không quá rõ mặt.

Lướt xuống, những bài đăng trên dòng thời gian cũng không nhiều, nhưng tất cả đều mang một nét chững chạc, điềm đạm, hệt như con người anh.

Có vài bài đăng về dự án startup, một số ảnh chụp hội nghị, đôi khi có cả hình đi công tác ở nước ngoài. Thỉnh thoảng, xen kẽ vào đó là những bức ảnh phong cảnh, hoàng hôn trên bờ biển, quán cà phê nhỏ ven đường, hay một ly trà đặt trên bàn làm việc.

Mọi thứ đều đơn giản, nhưng toát lên sự tỉ mỉ và có gu thẩm mỹ. Lướt đến một bức ảnh chụp tập thể. Một nhóm bạn cũ từ thời cấp ba. Cô nhận ra vài gương mặt quen thuộc, và dĩ nhiên, có cả anh.

Anh đứng ở hàng đầu, mặc sơ mi trắng, dáng người cao lớn, nổi bật giữa đám đông. Gương mặt vẫn vậy, sắc nét và điềm đạm, nhưng giờ đây lại thêm nét trưởng thành và lịch lãm. Trong ánh sáng nhẹ của bức ảnh, ánh mắt anh nhìn thẳng vào ống kính, vừa trầm lặng vừa sâu hút, như chứa cả những suy nghĩ không thể nói ra.

Nhưng giữa những hình ảnh liên quan đến công việc, cô thấy có một vài tấm chụp cảnh anh chơi với một chú chó nhỏ. Cô bất chợt dừng lại. Một hình ảnh quen thuộc ùa về...

Ngày đó ở sân trường yên ắng sau giờ học, cô tình cờ thấy anh ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng bẻ đôi chiếc xúc xích, đưa ra trước mặt một con chó hoang gầy gò. Anh không nói gì, cũng không để ý xung quanh. Cô đứng ở xa, không dám đến gần, chỉ lặng lẽ nhìn. Đó là lần đầu tiên cô thấy người con trai luôn mang vẻ lạnh lùng ấy có một khoảnh khắc dịu dàng đến thế.

Có lẽ… cũng chính khoảnh khắc đó, trái tim cô khẽ khàng rung lên. Mà người ấy, có lẽ chưa bao giờ biết.

Cô nhìn một lúc, rồi giật mình nhận ra mình đã dừng lại ở bức ảnh đó quá lâu. Cô thở nhẹ, lắc đầu, tự nhắc nhở mình không cần thiết phải làm vậy. Cô khẽ cầm cốc nước ấm chầm chậm nuốt một ngụm. Ngón tay khẽ chạm vào biểu tượng tắt, màn hình vụt đen, trả lại cho căn phòng sự tĩnh lặng vốn có, nhưng trong lòng Giang Tịnh, những ký ức vừa thức giấc vẫn còn đang lay động.

Cô trèo lên giường rồi gục đầu vào chiếc gối mềm, vùi mặt vào đó như muốn trốn tránh dòng chảy miên man của quá khứ. Có lẽ, đêm nay, giấc ngủ sẽ trốn tránh cô.

~ Canotgly: "Mạng XH ở các truyện của mình là Nexus nha >.< "~